ItruyenChu Logo

[Dịch] Ta Có Thanh Trang Bị

Chương 334. Quyết Chiến

Chương 334: Quyết Chiến

Bốn vị Tông Sư sáu vang cùng nhau căm tức nhìn Phan Kính Huyền. Ngay lúc này, họ thực sự cảm thấy Phan Kính Huyền đã phát điên. Nhưng hắn chỉ dùng một câu hỏi đơn giản đã khiến tâm thần họ chấn động, dâng lên một trận sóng to gió lớn.

"Gần đây có phải các ngươi thường xuyên nổi nóng vô cớ, tâm thần bất định, đôi khi còn giật mình tỉnh giấc giữa đêm khuya?"

Chu Luật Kỷ trừng mắt, nghẹn giọng nói: "Ngươi có ý gì? Chẳng phải ngươi nói đó là tác dụng phụ khi luyện hóa Vạn Cốt Huyết Bồ Đề, không có vấn đề gì lớn, chỉ cần qua một thời gian sẽ dần chuyển biến tốt đẹp sao?"

Lữ Tụng Đình vô thức sờ lên trái tim, gần đây hắn quả thực luôn cảm thấy hoảng hốt, bất an khôn nguôi. Lưu Quan Nam và Bùi Kiến Thiện sắc mặt kịch biến. Họ quá hiểu Phan Kính Huyền, biết hắn là kẻ nói được làm được, lập tức cuống cuồng quát hỏi: "Họ Phan, rốt cuộc ngươi đã làm gì?"

Phan Kính Huyền cười ha hả đầy đắc ý: "Các ngươi bị lừa rồi! Đã đến lúc nói cho các ngươi biết chân tướng. Vạn Cốt Huyết Bồ Đề còn có một cái tên khác..."

Nghe xong lời giải thích của Phan Kính Huyền, bốn người Lữ Tụng Đình rùng mình, da gà nổi khắp người. Phan Kính Huyền lại bồi thêm: "Các ngươi có lẽ nghĩ ta đang nói lời hù dọa. Không sao, cứ tìm một chiếc gương, dùng thủ pháp điểm huyệt phong tỏa tâm mạch, sau đó nhìn vào đôi mắt mình trong gương là rõ."

Vừa dứt lời, Lưu Quan Nam đã xoay người lấy ra một mặt gương đồng. Đây là kiện bảo cụ cấp năm, mặt kính bóng loáng trong suốt, có thể soi rõ từng sợi lông tơ. Hắn lập tức điểm huyệt phong bế tâm mạch, hai mắt trợn ngược nhìn chằm chằm vào gương.

Trong gương, đôi mắt của hắn dần dần chuyển sang màu đỏ thẫm như máu. Bỗng nhiên, có thứ gì đó đang luồn lách phía dưới tròng mắt! Lưu Quan Nam kinh hãi, nhìn kỹ lại lần nữa. Quả nhiên không sai, mấy thứ nhỏ xíu trông như giòi bọ đang bò qua bò lại trong nhãn cầu, vô cùng kinh tởm.

Cảnh tượng này, Lữ Tụng Đình cùng ba người còn lại đều nhìn thấy rõ ràng. Thời gian như ngưng kết, đầu óc họ trống rỗng, trái tim như rơi vào hầm băng, nhưng ngay sau đó là cơn phẫn nộ vô biên.

"Huyết Linh Cổ?!" "Đồ khốn, ngươi dám hãm hại chúng ta?" "Phan Kính Huyền, ngươi có tin bốn người chúng ta sẽ liên thủ giết chết ngươi không?" "Chỉ là Huyết Linh Cổ, ngươi tưởng có thể khống chế được chúng ta sao?"

Bốn vị Tông Sư vừa kinh hãi vừa giận dữ, hận không thể băm vằn Phan Kính Huyền. Nhưng trong phút chốc, nỗi hoảng sợ và bối rối trước điều chưa biết đã lấn át cả sát ý. Phan Kính Huyền lạnh lùng cười mỉa, chẳng hề mảy may để tâm đến những lời đe dọa kia. Hắn từng tận mắt chứng kiến Tống Trương Thị nổi điên cuồng loạn như thế nào, nhưng cuối cùng nàng ta vẫn phải ngoan ngoãn cúi đầu.

Hắn lạnh giọng nói: "Các ngươi có thể giết ta ngay bây giờ, hoặc tự mình đi tìm cách hóa giải Huyết Linh Cổ. Ta chỉ muốn nhắc nhở một điều: nếu Phan gia sụp đổ, tất cả các ngươi đều phải chôn cùng."

Một câu nói khiến bốn người Lữ Tụng Đình hoàn toàn im lặng. Họ liếc mắt ra hiệu cho nhau, sau đó cấp tốc rời khỏi Phan gia, ai về nhà nấy. Người lật tìm tài liệu, kẻ tìm kiếm danh y, người lại thử vận công ép cổ độc ra ngoài hoặc tìm bằng hữu trợ giúp.

Vài ngày trôi qua nhanh chóng. Bốn vị Tông Sư sáu vang tụ họp tại phủ Thành chủ, gặp mặt

────────────────────

🔒 Nội dung đầy đủ chỉ dành cho thành viên VIP

Vui lòng nâng cấp tài khoản để đọc trọn vẹn chương này.

────────────────────

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip