ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Ta Có Một Tòa Nhà Ma

Chương 10. Sinh viên y bị dọa phát khóc

Chương 10: Sinh viên y bị dọa phát khóc

"Học tỷ, sao em cứ cảm thấy đống người giấy này như đang nhìn chúng ta vậy?" Hạc Sơn nắm chặt cánh cửa, nói gì cũng không chịu bước vào trong phòng: "Không đùa đâu! Đống người giấy đó chắc chắn có vấn đề! Có phải người đóng giả không? Trời ạ, em cứ thấy chỉ cần mình lại gần là bọn họ sẽ từ dưới đất bò dậy!"

Những người giấy qua kỹ năng Liễm Dung của Trần Ca đều mang một vẻ quỷ dị khó tả, rõ ràng là vật chết nhưng lại ẩn hiện một tia sinh cơ.

Cao Nhữ Tuyết lườm Hạc Sơn một cái cháy mặt, nàng rất muốn mắng một câu đồng đội như heo. Nỗi sợ có tính truyền nhiễm, vốn dĩ nàng không quá sợ, nhưng bị hắn lải nhải như vậy, trong lòng cũng bắt đầu run rẩy: "Cậu bớt lời đi được không, còn dài dòng nữa tôi sẽ bỏ mặc cậu ở đây một mình đấy."

Nàng tiên phong tiến vào trong phòng, quan sát bốn phía một lượt. Cửa sổ trên vách tường chính phòng chỉ là đồ trang trí, không có đường thông ra ngoài.

"Học tỷ, chúng ta mau đi thôi, cái nhà này tà môn lắm, bốn phía kín mít, lối ra chắc chắn không ở đây đâu."

"Chủ nhà ma rất tinh thông tâm lý ám thị, hiểu rõ cách nắm bắt lòng người, nên chúng ta phải làm ngược lại, nơi nào càng thấy không thể nào thì càng phải cẩn thận lục soát." Cao Nhữ Tuyết đi lại trong phòng, tà áo mang theo làn gió nhẹ khiến đám người giấy dưới đất khẽ lay động.

Hạc Sơn đứng ngoài cửa nhìn mà kinh hồn bạt vía: "Nhưng trong phòng không có vật che chắn, liếc mắt là nhìn hết sạch, lối ra có thể giấu ở đâu chứ?"

"Không có vật che chắn? Ai nói với cậu thế?" Cao Nhữ Tuyết đứng giữa chính phòng, nâng đôi chân thon dài dẫm lên chiếc quan tài đỏ: "Lại đây giúp một tay, tôi muốn mở quan tài!"

"Mở quan tài?!" Khóe miệng Hạc Sơn giật giật, cảm thấy cả người đều không ổn: "Làm vậy... không hay lắm đâu..."

"Chẳng lẽ cậu định ở lại cái nhà ma này cả đời?" Dưới sự uy hiếp của Cao Nhữ Tuyết, Hạc Sơn từng bước nhích vào trong phòng, cẩn thận né tránh đám người giấy trên đất, khom người nâng một góc nắp quan tài.

"Tôi đếm một hai ba, cùng nhau dùng sức."

"Được."

"Một, hai..."

"Đùng!"

Cao Nhữ Tuyết mới đếm được một nửa, trong phòng đột nhiên vang lên một tiếng động lạ!

"Tiếng gì thế?" Hạc Sơn ôm chặt thành quan tài, sợ đến mức run cầm cập.

"Suỵt." Cao Nhữ Tuyết ra hiệu im lặng, nàng nhìn quanh quất rồi cuối cùng dán mắt vào chiếc quan tài đỏ trước mặt: "Âm thanh dường như phát ra từ bên trong."

Vừa dứt lời, mặt Hạc Sơn đã cắt không còn giọt máu, hầu kết run rẩy, đôi bàn tay đang ôm nắp quan tài như chạm phải khối sắt nung: "Tỷ, chị là chị ruột của em, chúng ta chạy mau đi."

"Bình tĩnh, khi chúng ta định mở quan tài thì bên trong lại phát ra tiếng động, cậu không thấy chuyện này rất kỳ lạ sao?"

"Trong quan tài phát ra tiếng thì còn gì là kỳ lạ nữa, đây rõ ràng là muốn mạng mà!" Dưới ảnh hưởng của "Màu đen thứ sáu", nỗi sợ trong lòng Hạc Sơn bị phóng đại vô hạn, lúc này hắn chỉ muốn lập tức chạy thoát.

"Cậu nghĩ kỹ xem, tiếng động trong quan tài chỉ có hai khả năng: Một là có nhân viên công tác nấp sẵn, chờ chúng ta mở nắp là nhảy ra dọa người; hai là bên trong có cơ quan, việc mở nắp sẽ kích hoạt một thiết bị nào đó. Thế nên bất kể thế nào, quan tài vẫn là đạo cụ quan trọng nhất trong cảnh đám cưới ma này, muốn ra ngoài thì mở quan tài là bước bắt buộc." Cao Nhữ Tuyết vỗ vỗ nắp gỗ: "Đừng do dự, mở ra ngay."

"Dù không hiểu chị đang nói gì, nhưng nghe cũng có lý lắm."

Hạc Sơn cùng Cao Nhữ Tuyết đồng thời dùng sức, nắp quan tài nặng nề từ từ dịch chuyển. Ngay khi vừa hé mở được một phần tư, bên trong chiếc quan tài cũ nát bỗng vang lên một tiếng nổ lớn!

"Bành!"

Thân quan tài đổ sụp ra bốn phía, vô số người giấy và tiền giấy bắn tung tóe. Trong phòng vang lên tiếng cười quái dị của một người phụ nữ lạ mặt, cánh cửa lớn cũng tự động đóng sầm lại!

"Chạy mau!" Hạc Sơn đứng rất gần cửa, hắn bị phen kinh hồn bạt vía này làm cho quên sạch cả học tỷ, một bước lao đến cửa. Nhưng chưa kịp thò đầu ra ngoài, một khuôn mặt phụ nữ đã từ ngoài thò vào!

Nhợt nhạt, tinh tế, đẹp đến mức nghẹt thở!

"Mẹ kiếp!!!"

Hạc Sơn không kịp chuẩn bị tâm lý, vung nắm đấm định đánh thẳng vào khuôn mặt ấy. Nhưng chủ nhân của khuôn mặt đó dường như đã đoán trước được phản ứng của hắn, động tác vô cùng điêu luyện như đã tập dượt ngàn lần, né tránh trước khi nắm đấm kịp chạm tới.

"Có quỷ!" Đấm hụt một chiêu, hắn hoảng hốt chạy bừa, lộn nhào lao về phía bên kia trạch viện.

"Hạc Sơn! Đừng chạy lung tung!" Cao Nhữ Tuyết lớn tiếng gọi, nàng vừa kịp thấy một bóng hồng bám sát theo Hạc Sơn tiến vào sương phòng.

"Hai bên sương phòng là nơi ở của hậu bối, hỏng rồi! Nơi Hạc Sơn chạy vào chính là phòng của lệ quỷ khi còn sống!" Cao Nhữ Tuyết vội vã đuổi theo, nhưng cửa chính phòng đã bị khóa chặt: "Định tách chúng ta ra để xử lý từng người sao? Chỉ là tham quan nhà ma thôi mà, có cần phải tàn nhẫn thế không?!"

Quan tài vỡ vụn, người giấy rải rác khắp nơi, Cao Nhữ Tuyết bị vây ở giữa với trái tim đập loạn. Nàng ra sức đạp cửa, mất hơn một phút mới phá được cửa xông ra ngoài.

Chỉ trong một phút ngắn ngủi, không gian bên ngoài dường như đã thay đổi rất nhiều.

"Tiểu Sơn? Hạc Sơn!" Cao Nhữ Tuyết gọi liên tiếp hai tiếng nhưng không ai đáp lại. Ngoài tiếng nhạc nền quỷ dị, chỉ còn tiếng tiền giấy sột soạt bị gió thổi trên mặt đất.

"Chuyện gì thế này? Nhà ma chỉ lớn nhường này, Hạc Sơn không lý nào không nghe thấy tiếng mình, chẳng lẽ cậu ấy gặp chuyện không may rồi?" Trong đầu hiện lên hàng loạt bức ảnh hiện trường vụ án, Cao Nhữ Tuyết cũng không hiểu vì sao mình lại đột nhiên nhớ đến những thứ đó.

Nàng men theo hành lang, tìm đến Tây sương phòng theo trí nhớ: "Vừa rồi Tiểu Sơn chạy về hướng này."

"Két..."

Đẩy cánh cửa gỗ cũ nát, chữ "Hỷ" cắt bằng giấy trắng phía trên rơi rụng xuống, Cao Nhữ Tuyết bước vào trong phòng.

Nơi này được bài trí như một phòng tân hôn, nhưng điều đáng sợ là toàn bộ đồ trang trí đều là màu trắng, không hề có chút không khí vui mừng mà chỉ thấy lạnh lẽo thấu xương.

"Chạy đi đâu rồi?" Không khí trong nhà rất cổ quái, nguồn sáng duy nhất là chiếc đèn lồng trắng treo ngoài cửa. Cao Nhữ Tuyết chậm rãi tiến lên, sau gáy từng luồng âm phong thổi qua, làn da nàng cảm nhận được cái lạnh buốt, giống như có một bàn tay nhỏ vô hình đang lướt nhẹ qua người.

Đôi giày dẫm lên tiền giấy, mu bàn chân thỉnh thoảng va phải vài thứ kỳ quái. Ánh sáng quá mờ mịt khiến nàng không nhìn rõ, chỉ có thể nghiến răng tăng tốc.

Vén tấm rèm trong phòng lên, Cao Nhữ Tuyết đứng sững lại. Căn phòng trống rỗng, ngoại trừ một chiếc giường được buông màn che kín thì chỉ còn hai chiếc gương đồng đặt đối diện nhau trên vách tường.

"Mình tận mắt thấy Hạc Sơn chạy vào đây, chỉ chậm trễ một hai phút, sao cậu ấy có thể biến mất được? Chẳng lẽ lối ra giấu trong phòng này? Hạc Sơn đã vô tình chạy thoát rồi?"

Hàng loạt suy đoán lướt qua, Cao Nhữ Tuyết hít sâu một hơi bước vào trong. Theo từng bước chân của nàng, trong phòng đột nhiên vang lên hai tiếng bước chân cùng lúc!

"Ai ở sau lưng ta!"

Nàng đột ngột quay đầu lại, nhưng chỉ thấy chiếc gương đồng lạnh lẽo đang phản chiếu bóng hình của chính mình.