Chương 2: Thần kỳ chế thẻ
Thành Minh Hải.
Bên trong một cửa hàng nằm tại khu phố náo nhiệt.
Lục Minh cầm bút chế thẻ, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Trước mắt hắn là bản thiết kế "Mô bản đường vân năng lượng thẻ nhất tinh" tiêu chuẩn để chế tác thẻ bài cơ sở.
Ba mươi sáu nét! Mỗi một nét đều là đường vân cơ bản nhất.
Chỉ cần vẽ theo đúng bản thiết kế là có thể tạo ra một tấm năng lượng thẻ. Đây là loại thẻ vỡ lòng của mọi chế thẻ sư, và cũng là loại duy nhất Lục Minh hiện tại biết làm.
Xoát!
Bút hạ xuống.
Lục Minh cảm nhận rõ ràng nguồn năng lượng trong cơ thể đang thuận theo ngòi bút, chậm rãi chảy vào thẻ bài, hóa thành một đường vân đen nhánh.
Hóa ra... đây chính là chế thẻ!
"Cảm giác thật quen thuộc..." Lục Minh trầm ngâm.
Hắn thấy những đường vân này cực kỳ giống với ngôn ngữ lập trình. Dù nguyên lý chưa hoàn toàn rõ ràng, nhưng nếu xem thẻ bài như một chương trình máy tính, mọi thứ bỗng trở nên minh bạch hơn hẳn.
Kiếp trước, hắn dùng mã lệnh đơn giản để viết ra những chương trình phức tạp; còn bây giờ, hắn dùng từng đường vân để vẽ nên những tấm thẻ bài.
"Năng lượng thẻ tương đương với một phần mềm nhỏ đơn giản, giống như bài toán cộng trừ nhân chia cho người mới bắt đầu, vô cùng dễ dàng."
"Đường vân đơn giản, rất dễ vẽ!"
"Đây chính là hạt nhân của việc chế thẻ. Nắm vững cách vẽ chúng tức là đã nắm được cơ sở của nghề này."
"Đối với ta, chế thẻ chính là lập trình ở dị thế giới!"
Lục Minh có chút kích động. Cảm giác này thật sự tuyệt vời.
Dung hợp ký ức của "tiểu Lục Minh", đôi tay hắn khá vững. Tấm năng lượng thẻ vốn đã được vẽ đi vẽ lại vô số lần dần dần thành hình. Chẳng mấy chốc, Lục Minh đã hạ nét bút cuối cùng lên mặt sau tấm thẻ trống.
Ong...
Một luồng hào quang nhàn nhạt hiện lên.
Tất cả đường vân tại thời khắc này ngưng thực, trở nên ẩn hiện huyền ảo. Mặt chính vốn trống không của thẻ bài cũng xuất hiện một đồ án tinh thạch hình thoi. Đó là đá năng lượng.
Tấm thẻ trống ban đầu đã biến thành một tấm năng lượng thẻ mới tinh.
"Năng lượng thẻ nhất tinh!"
Lục Minh mừng rỡ. Dù trong ký ức của nguyên chủ đã thành công vô số lần, nhưng đây là lần đầu tiên hắn tự tay chế tác, cảm giác vẫn vô cùng thần kỳ.
Tất nhiên, đây là trường hợp có bản thiết kế hỗ trợ, vậy nếu không có thì sao? Khi đó sẽ cần đến "nguyên thẻ". Nguyên thẻ có thể đóng gói bất kỳ năng lực nào để biến nó thành thẻ bài, sau đó người ta chỉ cần vẽ theo đường vân ở mặt sau nguyên thẻ là có thể tạo ra thẻ mới.
Đây mới chính là điểm mạnh của chế thẻ sư!
"Nguyên thẻ." Lục Minh giơ tay lên.
Xoát! Một luồng lưu quang hiện ra.
Trong tay hắn xuất hiện một tấm thẻ bài do năng lượng ngưng tụ thành. Ánh sáng nhạt nhấp nháy, tấm thẻ óng ánh xoay tròn trước mắt, trông thật lung linh. Đây chính là nguyên thẻ của hắn, cũng là nền tảng của một chế thẻ sư.
Trên lý thuyết, lợi dụng nguyên thẻ này có thể đóng gói được một năng lực. Sau đó, mặt sau thẻ bài sẽ hiện ra đường vân, chỉ cần bắt chước vẽ theo là được. Đáng tiếc, tỉ lệ lợi dụng nguyên thẻ của tiểu Lục Minh trước đây bằng không.
Nguyên nhân rất đơn giản: năng lượng quá thấp!
Điều kiện tối thiểu để đóng gói là năng lượng chứa trong nguyên thẻ phải cao hơn năng lượng của năng lực muốn đóng gói. Một nguyên thẻ chỉ có 100 điểm năng lượng mà đòi đóng gói năng lực 200 điểm? Chắc chắn sẽ bị nổ tung vì quá tải.
Mà năng lượng nguyên thẻ của Lục Minh chỉ có vỏn vẹn 48 điểm!
Nên biết rằng, một tấm năng lượng thẻ thông thường đã có 100 điểm năng lượng. Nghĩa là nếu không có bản thiết kế phụ trợ, Lục Minh thậm chí còn chẳng thể tạo ra nổi một tấm năng lượng thẻ. Với 48 điểm ít ỏi, hiện tại hắn làm mỗi tấm thẻ đều phải dùng thêm đá năng lượng để hỗ trợ mới hoàn thành được.
Nói trắng ra, công việc hiện tại của hắn giống như một bộ chuyển đổi, phụ trách chuyển hóa đá năng lượng thành năng lượng thẻ. Hắn chính là kẻ làm khổ sai, là "vua dời gạch" trong giới lao động chân tay.
Trong ký ức hạn hẹp của mình, Lục Minh nhớ có lần hắn từng tìm một tên bạn học cũng thuộc hạng đội sổ, nhờ tên đó thi triển Hỏa Cầu Thuật để hắn thử đóng gói. Kết quả là hắn phải nằm viện cả tháng trời. Đóng gói thất bại, quả cầu lửa đập thẳng vào người. Bởi lẽ ngay cả Hỏa Cầu Thuật cấp thấp nhất cũng cần tới 50 điểm năng lượng, hắn không đủ sức "khóa" nó lại.
Nói đơn giản là dung lượng không đủ. Chẳng ai có thể chép một bộ phim 8GB vào một chiếc đĩa CD 4GB cả. Còn việc mua bản thiết kế Hỏa Cầu Thuật rồi dùng đá năng lượng bổ sung để vẽ... hắn đào đâu ra tiền!
Quan trọng hơn, Hỏa Cầu Thuật là kỹ năng cơ bản nhất, thẻ bài loại này bán đầy đường. Mua về chế tác cũng chẳng để làm gì, vì cạnh tranh quá lớn, kiếm tiền là chuyện không tưởng.
Vì thế, tiểu Lục Minh tội nghiệp cuối cùng vẫn quyết định kiếm tiền bằng cách làm năng lượng thẻ. Chế tác số lượng lớn tuy chỉ kiếm được chút tiền công rẻ mạt nhưng bù lại có thể tăng tu vi. Chỉ khi năng lượng tăng lên, sau này hắn mới có thể đóng gói nhiều năng lực cao cấp hơn để bán lấy tiền.
Thực tế thì quyết định đó không sai, chỉ tiếc là y bị nợ lãi suất cao ép đến mức không ngóc đầu lên nổi.
"Khoản vay..." Lục Minh nhìn vào đồng hồ đếm ngược ở góc màn hình, "Còn mười lăm ngày."
Trong mười lăm ngày tới, nếu không trả hết nợ, e là đám người kia sẽ kéo hắn đi "xử lý". Còn việc liên lạc với cha mẹ hay chị gái... hắn thầm lắc đầu. Tốt nhất là nên quên đi, vạn nhất bị lộ thân phận xuyên không thì đó mới thực sự là đường chết. Nếu không đến đường cùng, Lục Minh tuyệt đối không muốn mạo hiểm.
"Mười vạn." Lục Minh nhìn cuốn sổ nhỏ trên bàn.
Cửa hàng này là do người chị hờ của hắn thuê cho trong hai tháng, cộng thêm đống thẻ bài trang trí bên ngoài, tổng cộng cũng chỉ tốn hai vạn. Theo lý mà nói, nếu nỗ lực thì có thể trả được. Nhưng với loại tín dụng đen này, nhất là vay nặng lãi sinh viên... lần trước đám người kia tới, hai vạn đã biến thành năm vạn. Ước chừng lần sau chúng quay lại, con số sẽ là mười vạn.