ItruyenChu Logo

[Dịch] Siêu Thần Chế Tạp Sư

Chương 17. Tấm thẻ trong truyền thuyết (2)

Chương 17: Tấm thẻ trong truyền thuyết (2)

"Hai ngày nay mình hơi chủ quan rồi." Lục Minh tự nhắc nhở bản thân phải tỉnh táo lại.

Y nhớ lúc mới đến, mình luôn cẩn thận từng bước một. Việc kiếm tiền dễ dàng từ mấy tấm thẻ Ninja vừa qua đã khiến y bắt đầu lơi lỏng. Nếu lần này không phải lừa tiền mà là sát cục, có lẽ y đã mất mạng rồi.

Y hít một hơi thật sâu, gạt bỏ sự phù phiếm trong lòng.

"Dù sao cũng đã mua rồi, không thể lãng phí được."

Đường vân không thể nghiên cứu, nhưng vì mã hóa vẫn còn hoàn chỉnh, biết đâu nó vẫn còn giữ lại được một chút công năng của thẻ bài gốc. Thông thường, loại thẻ cấm này đều là thẻ ảo cảnh. Ở đây y lại có sẵn thiết bị hỗ trợ ảo cảnh, hoàn toàn có thể thử một phen.

Lục Minh lập tức nảy sinh hứng thú. Y tìm một tấm thẻ trống, khoét một khoảng vừa bằng mảnh vỡ rồi cẩn thận đặt mảnh tàn thẻ vào, ghép thành một tấm thẻ tạm thời. Sau đó, y đặt nó vào máy kích hoạt.

Năng lượng được nạp đầy. Khởi động!

Vút! Uỳnh!

Một luồng năng lượng bỗng nhiên lan tỏa.

"Thành công rồi!" Lục Minh hưng phấn. Quả nhiên phần mã hóa nguyên vẹn vẫn giữ được một chút công năng.

Trong chớp mắt, một khung cảnh khiến người ta phải đỏ mặt xuất hiện. Thế giới xung quanh biến ảo, y cảm giác như có những đôi tay nhỏ nhắn, mềm mại như ngọc đang vuốt ve trên cơ thể mình. Tiếng thì thầm bên tai lúc gần lúc xa khiến toàn bộ thân tâm y đều được thả lỏng.

Trong cơn bảng lảng, y dường như thấy một nữ tử đẹp đến thoát tục đang từ từ tiến lại gần. Nàng mang theo một luồng tiên khí khiến người ta không thể rời mắt, dư vị vô cùng tận.

Thế nhưng, cảm giác đó chưa kéo dài được bao lâu thì ảo cảnh đã kết thúc. Dù sao đây cũng chỉ là một mảnh vỡ.

"Đây chính là ảo cảnh cấp cao sao?" Lục Minh chấn động.

Chỉ vỏn vẹn ba mươi giây nhưng cảm giác chân thực đến mức khiến người ta chìm đắm không thể tự thoát ra, trình độ cao hơn hẳn ảo cảnh của Trương Béo. Nếu dùng ảo cảnh này để sát nhân... Nữ tử kia chỉ cần nhẹ nhàng đặt tay lên cổ, rồi "răng rắc" một tiếng, thế giới sẽ thái bình ngay lập tức.

Rõ ràng, kẻ có thể tạo ra loại ảo cảnh này phải là một tồn tại cực kỳ đáng sợ. Cường giả trong thế giới này còn kinh khủng và đáng ngưỡng mộ hơn y tưởng rất nhiều.

Lục Minh ánh mắt sáng rực. Có lẽ một ngày nào đó, y cũng sẽ trở nên mạnh mẽ như thế.

"Ách... tấm thẻ này nếu để Trương Béo dùng thì một vạn này đúng là quá hời. Ba mươi giây đủ cho hắn dùng mười lần, lần nào cũng là đãi ngộ tiên giới. Xem ra thận hư cũng có cái lợi, tiết kiệm tiền thật đấy." Lục Minh bùi ngùi cảm thán.

Y nhìn xuống thiết bị, sau khi ảo cảnh kết thúc, mảnh tàn thẻ cũng đã triệt để hóa thành năng lượng và biến mất.

"Vẫn còn một mảnh nữa."

Lục Minh lấy mảnh vỡ còn lại ra. Dù không có nhãn cấm nhưng sắc vàng nhạt của nó trông y hệt mảnh lúc nãy. Y tiếp tục khảm nó vào thẻ trống và đặt vào máy.

"Không biết bên trong này chứa đựng thứ gì." Lục Minh đầy mong chờ. Dù không học được kỹ thuật nhưng mở mang tầm mắt cũng là điều tốt.

Cạch. Y nhấn nút kích hoạt.

Uỳnh!

Năng lượng dao động, một luồng bạch quang chói lòa bỗng hiện ra, lấp đầy tầm mắt Lục Minh rồi bùng nổ, quét sạch toàn bộ cửa hàng.

"Hỏng bét!"

Ý nghĩ đó vừa xẹt qua não bộ, một tiếng nổ lớn vang lên. Tai Lục Minh ù đi, thế giới trước mắt sụp đổ trong nháy mắt.