ItruyenChu Logo

Chương 654: Nghịch Thiên Tội Danh

Cách đó không xa, một tên đoàn trưởng đoàn đánh thuê lên tiếng: “Còn có thể là tội danh gì nữa? Muốn kiếm chuyện trên đầu đám đánh thuê chúng ta thì quá đơn giản, quanh đi quẩn lại cũng chỉ bấy nhiêu trò buôn lậu, kinh doanh phi pháp hay mưu sát mà thôi.”

“Ngươi nói đúng không, Tô đoàn trưởng?”

Tô Mặc im lặng, không muốn tiếp lời.

Lúc này, từ phía sau cánh cửa hành lang, một gã đàn ông có ngoại hình xấu xí bước tới. Hắn sở hữu hàm răng hô cùng đôi mắt ti hí như hạt đỗ, trông vô cùng hèn mọn. Thế nhưng, dựa vào huy chương trên đồng phục, không khó để nhận ra y chính là Điển ngục trưởng nơi này.

“Ha ha, thật là náo nhiệt quá đi. Đây là lần đầu tiên ngục giam của ta thu nạp nhiều người một lúc như vậy.”

Điển ngục trưởng cầm xấp tài liệu đi tới đi lui trên hành lang. Ánh mắt y không ngừng đảo qua gương mặt những phạm nhân đang đứng hoặc tựa vào cửa sắt, tựa như đang thưởng thức từng món đồ trong bộ sưu tập của mình.

Y dừng bước trước phòng giam của Tư Cầm Khoa Phu, nở nụ cười âm dương quái khí: “Ồ, đây chẳng phải là ngài Cục trưởng Tổng cục Trị an đó sao? Mấy ngày không gặp, trông ngài tàn tạ thế này.”

“Trước kia chỉ cần ngươi tùy tiện buông một câu là có thể tống người ta vào tù, giờ lại tự mình nếm mùi ngồi khám. Ha ha, cái này gọi là gì nhỉ? Chính là báo ứng!”

“Để ta xem nào, tội danh của ngươi là... Trời ạ, cố ý gây thương tích? Ngươi lại dám cầm chén ném vào vị tiểu thư Đặc phái viên kính mến của chúng ta sao? Cứ chờ đó, rơi vào tay ta thì ngươi xong đời rồi!”

Điển ngục trưởng lại đi đến trước cửa phòng giam của Áo Đới An Na, giọng điệu trở nên cảm khái: “Ái chà, thưa phu nhân Bá tước, thật không ngờ lại gặp được người ở nơi này.”

“Năm đó tại yến hội, ta đã vừa gặp đã yêu nàng. Vất vả lắm mới nhờ người quen xin được phương thức liên lạc, khi ấy ta đối với nàng hết lòng cung phụng, ngày ngày sáng sớm tối muộn đều ân cần hỏi han. Kết quả thì sao? Nàng một câu cũng không đáp lại thì thôi đi, sau đó còn trực tiếp chặn liên lạc của ta.”

“Câu nói kia thế nào nhỉ? Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, không ai giàu ba họ không ai khó ba đời. Giờ đây ta là thượng khách, còn nàng là kẻ tù tội, sự đảo ngược thân phận này thật khiến người ta bùi ngùi mà.”

Áo Đới An Na dùng ánh mắt quái dị liếc y một cái, hồi lâu sau mới thốt ra một câu: “... Ngươi là ai?”

Điển ngục trưởng suýt nữa thì ngất xỉu vì tức. Y chỉ tay vào mũi Áo Đới An Na, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cứ chờ đó, xem ta sau này thu thập nàng thế nào.”

Buông lời đe dọa xong, y quay sang nhìn Thượng Quan Ly, cười lạnh: “Thượng Quan Ly, ha ha, nghe nói ngươi không chỉ lập đoàn đánh thuê mà còn thu nhận một đám đệ tử để dạy võ?”

“Nực cười thật, giờ đã là năm Thự Quang 153 rồi, đồ lùn tịt ạ, thời đại thay đổi rồi, còn luyện võ cái gì nữa? Võ thuật chẳng phải chỉ có lũ đần mới tin sao? Không lẽ thật sự có kẻ não tàn bỏ tiền ra học thứ rác rưởi này à?”

Nói đoạn, y bỗng co giật toàn thân như bị điện giật, chân giậm liên hồi, hai tay vung vẩy loạn xạ lên xuống trái phải, diễn lại bộ “Thiểm Điện Ngũ Liên Roi”. Y dùng những động tác nực cười này để nhục nhã Thượng Quan Ly.

Thượng Quan Ly

────────────────────

🔒 Nội dung đầy đủ chỉ dành cho thành viên VIP

Vui lòng nâng cấp tài khoản để đọc trọn vẹn chương này.

────────────────────

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip