Chương 7: Mộng
Lumian ngồi trên mái nhà, không xuống ngay.
Biểu cảm trên mặt hắn đã thu liễm hoàn toàn, dáng vẻ trầm tĩnh và nghiêm túc ấy khác hẳn với gã thanh niên hay cười đùa ác ý trong tửu quán lúc trước.
Kể từ khi tình cờ phát hiện Aurore sở hữu những năng lực thần kỳ, hắn vẫn luôn muốn có được chúng. Thế nhưng Aurore luôn bảo rằng, đây không phải chuyện đáng để ngưỡng mộ hay truy cầu. Ngược lại, điều đó vô cùng nguy hiểm và đầy rẫy thống khổ. Cho nên, nàng không đồng ý để đệ đệ bước chân vào con đường này. Ngay cả khi thực sự nắm giữ phương pháp giúp người bình thường khống chế sức mạnh siêu phàm, nàng cũng tuyệt đối không tiết lộ cho Lumian.
Đối với chuyện này, Lumian chỉ có thể tìm cơ hội thuyết phục, cầu khẩn, chứ chẳng có cách nào ép buộc nàng.
Qua tầm mười giây, Lumian đứng dậy, thân thủ mạnh mẽ tiến đến rìa mái hiên, xuôi theo thang gỗ leo trở lại lầu hai.
Hắn tản bộ đến bên ngoài phòng Aurore, thấy cánh cửa gỗ màu nâu đang mở rộng thì ghé mắt nhìn vào. Lúc này, Aurore đang diện bộ váy xanh nhạt nhẹ nhàng, ngồi bên bàn đọc sách trước cửa sổ. Dưới ánh đèn bàn sáng tỏ, nàng đang vùi đầu viết lách điều gì đó.
Muộn thế này còn viết gì sao? Liên quan đến vu thuật? Lumian đưa tay vịn vào cánh cửa, buông lời trêu chọc:
"Viết nhật ký à?"
"Người đứng đắn ai lại viết nhật ký?" Aurore không quay đầu lại, vẫn dùng cây bút máy màu vàng sâm panh tinh tế viết tiếp.
Lumian tỏ ý không phục:
"Russel đại đế không phải cũng có rất nhiều nhật ký lưu truyền đó sao?"
Russel là vị hoàng đế cuối cùng trong lịch sử nước Cộng hòa Entis nơi hai chị em đang sinh sống. Người đã kết thúc sự thống trị của vương thất Sauron, từ vị trí Quan chấp chính đăng cơ thành "Caesar", tự xưng Đại đế.
Hắn là người phát minh ra máy hơi nước cùng nhiều thành tựu quan trọng khác, tìm ra đường thủy thông đến Nam đại lục, dấy lên làn sóng thực dân hóa. Hắn chính là biểu tượng của thời đại hơn một trăm năm trước. Đáng tiếc, cuối đời hắn lại bị phản bội và ám sát tại cung Bạch Phong ở Trier.
Sau khi vị đại đế này qua đời, có rất nhiều cuốn nhật ký lưu lạc trong nhân gian, nhưng chúng đều được viết bằng loại văn tự kỳ lạ không tồn tại trên thế giới này, khiến không ai có thể đọc hiểu.
"Cho nên Russel cũng chẳng phải người đứng đắn gì." Aurore bật cười một tiếng.
"Vậy chị đang viết gì thế?" Lumian thuận thế hỏi tới. Đây mới là điều hắn thực sự muốn biết.
Aurore hờ hững đáp:
"Viết thư."
"Cho ai?" Lumian nhịn không được nhíu mày.
Aurore dừng cây bút máy chạm trổ hoa văn tinh mỹ, kiểm tra lại những từ ngữ vừa viết:
"Một người bạn qua thư."
"Bạn qua thư?" Lumian có chút mờ mịt. Đó là cái gì?
Aurore bật cười, tiện tay vén lọn tóc vàng ra sau tai, bắt đầu giáo huấn đệ đệ:
"Bởi vậy ta mới bảo ngươi phải đọc báo đọc sách nhiều vào, đừng có suốt ngày lêu lổng bên ngoài, thậm chí còn uống rượu! Ngươi xem ngươi kìa, giờ có khác gì kẻ mù chữ không?"
"Bạn qua thư chính là những người quen biết nhau qua chuyên mục trên báo chí hoặc tạp chí. Tuy chưa từng gặp mặt nhưng lại giao lưu với nhau hoàn toàn qua thư từ."
"Bằng hữu kiểu đó thì có ý nghĩa gì?" Lumian khá để tâm đến chuyện này. Hắn thu tay khỏi cánh cửa, xoa cằm suy nghĩ. Aurore còn chưa có bạn trai, không thể để nàng bị một kẻ ngay cả mặt cũng chưa thấy lừa gạt được.
"Ý nghĩa sao?" Aurore nghiêm túc suy nghĩ một chút, "Đầu tiên là giá trị cảm xúc. Được rồi, ta biết ngươi không hiểu giá trị cảm xúc là gì. Con người là sinh vật có tính xã hội, cần được giao lưu. Có những chuyện, những cảm xúc mà ta chắc chắn không thể kể với người trong thôn, cũng không thể nói cho ngươi biết, nên cần một kênh phát tiết kín đáo hơn. Loại bạn qua thư không gặp mặt này lại rất phù hợp. Tiếp theo đó, ngươi đừng coi thường những người bạn qua thư của ta. Trong số họ có vài vị rất lợi hại, kiến thức cực kỳ uyên bác. Giống như chiếc đèn bàn dùng pin này chính là một người bạn tặng cho ta đấy. Dùng đèn dầu hay nến đều rất hại mắt, không hợp để viết lách đêm khuya..."
Không đợi Lumian hỏi thêm, Aurore giơ tay trái vẫy vẫy về phía sau:
"Mau đi ngủ đi, đệ đệ sâu rượu của ta! Chúc ngủ ngon!"
"Được rồi, ngủ ngon." Dù không đành lòng nhưng Lumian cũng không hỏi gặng thêm.
Aurore dặn dò thêm một câu:
"Nhớ đóng cửa giúp ta, vừa mở cửa vừa mở cửa sổ thế này hơi lạnh."
Lumian chậm chạp khép lại cánh cửa gỗ màu nâu. Hắn từng bước trở về phòng mình, cởi giày rồi ngồi xuống giường.
Trong bóng đêm mông lung, chiếc bàn gỗ kê sát cửa sổ, chiếc ghế đặt nghiêng, kệ sách nhỏ tựa vào tường và tủ quần áo ở phía đối diện hiện rõ trong tầm mắt. Hắn ngồi lặng yên, chìm vào trầm tư.
Hắn luôn biết Aurore có bí mật riêng, có nhiều chuyện chưa kể với mình. Hắn không ngạc nhiên về điều đó, chỉ lo lắng rằng những bí mật ấy có thể mang đến nguy hiểm cho nàng. Mà một khi có chuyện xảy ra, những gì hắn có thể làm lại quá hạn hẹp. Hắn chỉ là một người bình thường có cơ thể rắn chắc và đầu óc linh hoạt một chút mà thôi.
Từng ý nghĩ hiện lên rồi lại vụt tắt, Lumian khẽ thở hắt ra, rời giường đi vào phòng tắm rửa mặt đơn giản. Sau đó, hắn cởi bỏ chiếc áo khoác màu nâu, quăng mình vào trong chăn ấm. Tiết trời vùng núi cuối tháng Ba đầu tháng Tư vẫn còn vương chút se lạnh.
...
Trong cơn mộng mị, Lumian phảng phất nhìn thấy một màn sương xám xịt. Chúng bao phủ khắp nơi, khiến những sự vật ở xa hoàn toàn biến mất.
Lumian bước đi trong trạng thái mơ hồ. Thế nhưng dù hắn có tiến về hướng nào hay đi bao xa trong làn sương ấy, cuối cùng vẫn quay trở về một điểm duy nhất: phòng ngủ của mình. Một căn phòng với bộ chăn ga trắng tinh, chiếc bàn gỗ cùng ghế tựa đặt trước cửa sổ, cùng kệ sách và tủ quần áo quen thuộc.
...
Hù! Lumian bừng tỉnh mở mắt.
Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm cửa màu xanh không quá dày, chiếu sáng một nửa căn phòng. Lumian ngồi dậy, ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt, có cảm giác như mình vẫn còn đang ở trong giấc mộng.
Hắn lại mơ thấy giấc mơ đó. Mơ thấy màn sương xám vĩnh viễn không tan biến kia. Hắn đưa tay day hai bên thái dương, lẩm bẩm trong vô thức:
"Dạo này tần suất càng lúc càng dày đặc, gần như ngày nào cũng mơ thấy..."
Nếu không phải vì giấc mơ này chẳng mang lại ảnh hưởng xấu nào, có lẽ Lumian đã không thể giữ được bình tĩnh như hiện tại. Tất nhiên, nó cũng chẳng mang lại lợi lộc gì cho hắn.