Chương 11: Cùng đi
Vương Thừa Chí có chút đắc ý chỉ vào con trai: “Cha, Sửu Đản thật không hổ là giống con, người nhìn cái đầu óc này của nó xoay chuyển nhanh biết bao nhiêu.”
Vương Thừa Diệu cũng mỉm cười tán thành: “Sửu Đản so với đệ còn giỏi hơn.”
Lông mày Vương lão đầu lại nhíu chặt, ông ung dung mở miệng: “Dù sao cũng chỉ là đứa trẻ, tiền học hành không phải chỉ dựa vào việc bán hoa lụa là đủ đâu.”
Vương Thừa Chí không vui đáp lại: “Chưa bàn đến những thứ khác, Sửu Đản nhỏ như vậy đã biết động não kiếm tiền. Đem phần tâm tư này dùng vào việc học, nói không chừng nhà ta sớm đã có một vị Tú tài công rồi! Cũng đỡ phải giống như đại ca, chỉ biết làm liên lụy gia đình. Nhiều năm như vậy tình hình trong nhà thế nào huynh ấy chẳng lẽ không biết chút gì sao, con thấy sách này là đọc vào bụng chó rồi...”
“Cút!”
Lời còn chưa dứt, Vương lão đầu đã tháo giày đứng dậy định quất. Hắn thấy tình hình không ổn, lập tức nhảy dựng ra xa.
“Ngươi cái đồ lười biếng! Đó là đại ca ngươi, ngươi còn biết tôn trọng huynh trưởng là gì không! Cả ngày bảo ngươi làm việc thì oán khí ngút trời, sớm biết ngươi đức hạnh như thế, lúc sinh ra ta đã bóp chết cho xong...”
Vương lão đầu cầm giày đuổi theo, Vương Thừa Chí vừa chạy vừa khiêu khích: “Con là đồ lười, vậy cha là cái gì?”
Vương lão đầu tức đến kêu trời.
Thôn dân đi ngang qua thấy vậy liền nhiệt tình chào hỏi: “Vương lão thúc, có chuyện gì thế? Lão nhị lại chọc giận người à?”
Biểu cảm của Vương lão đầu trong nháy mắt trở nên bình thản: “Ha ha, hai cha con ta đang rèn luyện thân thể ấy mà, ha ha...”
Ở nhà có đánh con thành đầu chó cũng được, nhưng ra ngoài tuyệt đối phải giữ thể diện cho nó.
Vương Học Châu đứng bên cạnh nhìn mà khóe miệng co giật liên hồi. Cha hắn thật đúng là vẫn như cũ, rất thích nhảy nhót trên “bãi mìn” của ông nội.
Tức thì tức, nhưng Vương lão đầu vẫn tận tâm tận lực lên núi chặt mấy cành đào dại mang về, chẻ thành hình trâm, khoan lỗ trên đỉnh rồi cẩn thận mài giũa, sau đó bôi thêm một lớp dầu sáp mỏng lên bề mặt.
Dáng vẻ dù không gọi là quá tinh xảo, nhưng cũng chẳng hề thô kệch.
Nguyên bản Trương thị còn đang sầu muộn vì vật liệu trong nhà có hạn, vừa nhìn thấy mộc trâm liền cao hứng quấn hoa lụa lên. Một cây trâm hoa lụa màu vàng nhạt tươi tắn, xinh đẹp cứ thế hoàn thành trong tay nàng.
Lúc này mọi người trong nhà mới biết, hóa ra Trương thị và Nhị Nha đang làm hoa lụa. Mấy cô nương trong nhà nhìn thấy cây trâm thì mắt sáng rực lên. Ở nông thôn, họ đã quen với áo vải thô xám xịt, rất hiếm khi thấy món đồ nào có màu sắc rực rỡ như vậy, nhất thời ai nấy đều thèm thuồng.
Trương thị nhếch môi, xoay tay cắm ngay cây trâm vào tóc Nhị Nha.
“Muốn thì tự mình làm lấy, cây này ta cho Nhị Nha. Dù sao đây cũng là con gái ruột của ta, các ngươi nếu không vui thì cứ đi tìm mẹ các ngươi mà đòi.”
Trương thị xưa nay vốn không phải người chịu thiệt để nịnh nọt kẻ khác, đồ mình làm ra đương nhiên phải ưu tiên con mình.
Nhị Nha mặt đầy kinh hỉ, yêu thích không buông tay mà sờ nhẹ bông hoa trên đầu, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng: “Cảm ơn mẹ!”
Mấy cô nương khác nghe Trương thị nói vậy cũng không dám có ý kiến gì. Dù sao Nhị thẩm khi nổi giận là thật sự sẽ mắng người, mà còn mắng rất khó nghe.
Lão Lưu thị không để tâm đến lời này của Trương thị, bà nhìn chằm chằm nàng: “Nhà lão nhị, thứ này ta thấy còn tốt hơn đồ của mấy người bán hàng rong trong thôn. Dạo này việc nhà đang rảnh, ngươi rảnh tay thì dạy cho tụi nó, để tụi nó làm theo.”
Cao thị cũng nịnh nọt thêm vào: “Đúng đó đệ muội, đây là đại sự kiếm tiền, muội đừng có hẹp hòi, có tay nghề thì lấy ra cho mọi người học hỏi với.”
Làm hoa lụa với Trương thị mười phần đơn giản, nàng vốn không định giấu nghề nên sảng khoái đồng ý ngay. Thế nhưng khi bắt tay vào làm, mọi người mới phát hiện việc này cũng cần thiên phú.
Chỉ có hoa của Trương thị và Nhị Nha làm ra là đẹp mắt, những người còn lại dù làm xong nhưng nhìn thế nào cũng thấy thô kệch. Đôi tay như không nghe theo sai khiến, nghĩ một đằng làm một nẻo.
Lão Lưu thị tức giận chỉ vào Cao thị và Mã thị mà mắng không ngừng, mấy đứa cháu gái cũng bị mắng lây.
Cuối cùng Vương Học Châu nhìn không nổi nữa mới lên tiếng: “Bà nội, như vậy cũng tốt mà. Đồ làm đẹp thì bán đắt, đồ làm chưa khéo thì bán rẻ một chút, có sự so sánh như vậy chúng ta mới nâng được giá lên chứ!”
Lão Lưu thị nghe thấy có lý, lúc này mới tha cho họ.
Đông người sức mạnh lớn, chỉ trong hai ba ngày họ đã làm ra một đống. Lão Lưu thị lập tức quyết định mang đi bán ngay. Đêm đó bà trằn trọc không ngủ được, trong lòng cứ lo lắng công sức mấy ngày qua sẽ đổ sông đổ biển.
Sáng hôm sau thức dậy với đôi mắt thâm quầng, bà nhìn Vương Học Châu một hồi lâu rồi hạ quyết tâm: “Hôm nay cháu không cần làm gì cả, đi cùng bà lên trấn bán trâm.”
Vương Học Châu lập tức vứt sợi dây thừng buộc củi xuống, vui sướng nhảy cẫng lên: “Tuyệt quá!”
Mặc dù không biết tại sao bà nội lại đổi ý, nhưng chỉ cần được ra ngoài là hắn vui rồi.
Dưới ánh mắt mong chờ của cả nhà, lão Lưu thị dẫn theo Vương Học Châu chạy tới chợ sớm trên trấn. Lão Lưu thị cũng coi như quen thuộc nơi này, bà tìm một vị trí rồi đặt rổ xuống đất, lấy ra mấy thanh gỗ mà Vương lão đầu cùng hai con trai đã chế tạo đêm qua.
Bà ghép chúng lại thành một cái sạp nhỏ, trải tấm vải trắng sạch sẽ lên trên, lúc này mới lấy trâm cài ra bày biện.
Màu sắc xinh đẹp nhanh chóng thu hút một đại nương đi tới: “Hoa này bán thế nào đây?”
Lão Lưu thị thấy khách đến, nụ cười trên mặt chưa kịp nở đã cứng đờ. Bà thật sự chưa nghĩ ra nên bán giá bao nhiêu!
“Những dây buộc tóc này ba văn tiền một chiếc, năm văn tiền hai chiếc. Còn trâm cài thì phải xem đại nương thích cây nào, độ tinh xảo khác nhau nên giá tiền cũng khác nhau ạ!”
Lời nói của Vương Học Châu làm lão Lưu thị bừng tỉnh: “Đúng đúng, chính là như vậy.”
Không nữ nhân nào không yêu cái đẹp, dù đại nương kia đã có tuổi nhưng cũng không thể cưỡng lại những thứ này. Bà ta lập tức chọn trúng một cây trâm làm bằng lụa đỏ thắm hỏi: “Cây này bao nhiêu tiền?”
Vương Học Châu mặt đầy bội phục nhìn bà ta: “Đại nương thật tinh mắt! Vừa nhìn đã chọn ngay cây có kỹ thuật tốt nhất của chúng con! Đây là loại lụa thượng hạng làm thành, cả sạp chỉ có duy nhất một cây này thôi.”
Người lớn tuổi luôn cho rằng trẻ nhỏ không biết nói dối, nghe đối phương khen ngợi mắt nhìn của mình, đại nương lập tức hớn hở: “Tiểu oa nhi này miệng ngọt thật, ta thích đấy. Vậy ngươi nói xem, cây trâm đẹp nhất này giá bao nhiêu?”
Vương Học Châu đưa ra ba ngón tay: “Ba mươi văn.”
Đại nương kia biến sắc, không còn vẻ hòa ái lúc nãy nữa: “Ba mươi văn? Ngươi cướp tiền đấy à!”
Lão Lưu thị cũng tái mặt, bà không ngờ lá gan của cháu trai lại lớn như vậy, đúng là sư tử ngoác mồm.
“Đại muội tử, xin đừng trách, trẻ con...”
“Đại nương, cây trâm này là mẹ con thức đêm đốt đèn làm ra. Người xem lớp lụa này nhẹ nhàng, sáng bóng, chỉ cần lắc nhẹ là cánh hoa như đang rung rinh, nhìn y như thật vậy. Nếu món này vào trong cửa hàng, ít nhất cũng phải bán hơn trăm văn!”
“Nếu người thấy cây này đắt, có thể xem cây này, chỉ có hai mươi văn, hoặc cây này mười văn. Độ tinh xảo người nhìn là thấy khác biệt ngay.”
Vương Học Châu miệng mồm liến thoắng, sắc mặt đại nương kia dịu lại không ít. Nhưng khi nhìn kỹ mấy thứ rẻ tiền hơn, bà ta quả thật thấy ghét bỏ. Đã nhìn trúng đồ tốt rồi, đồ kém hơn khó mà lọt vào mắt.
Bà ta lưu luyến cầm cây trâm lụa đỏ không muốn buông, nhưng bỏ ra ba mươi văn thì lại thấy không cam lòng...
“Người là vị khách đầu tiên, con xin bà nội bớt cho người ba văn tiền, chỉ lấy hai mươi bảy văn thôi, người thấy sao ạ?”