Chương 68: . Chạy Trốn Dưới Nước
Chương 68: Chạy Trốn Dưới Nước
Thôn làng nhỏ này đều được dựng lên bằng gỗ, lửa to rất nhanh đã lan đến các gian phòng bên cạnh, thế lửa nhanh chóng lan ra.
Ánh lửa lên tận trời, cả thôn làng nhỏ cũng chìm trong biển lửa.
Khi thế lửa bắt đầu trì hoãn, Mười Một đã phá vỡ một bên vách tường, ôm lấy Âu Dương Nguyệt Nhi trốn qua cửa của một gian phòng chắc chắn mới bắt lửa, các phòng ốc này đều được làm bằng gỗ, hơn nữa địa phương này lại ở rất sâu trong sa mạc khí hậu quanh năm khô nóng, nên đã xuất hiên rất nhiều dấu vết rách nát, với khí lực của Mười Một mà nói có thể phá vỡ vách gỗ này, nhưng chỉ là đối với lũ kiến sa mạc ở bên ngoài thì tương đối phiền toái.
Mười Một dùng tấm ván đang cháy mở ra một đường, lũ kiến sa mạc liền “phối hợp” để lộ ra một cái thông đạo, Mười Một nhanh chóng ôm Âu Dương Nguyệt Nhi chạy tới phòng bên cạnh.
Thế nhưng khi vừa chạy được một nửa thì lũ kiến sa mạc này lại đột nhiên vọt lên, lũ kiến sa mạc phía trước vừa mới bò lên tấm ván đang cháy lập tức bị ngọn nửa thiêu đốt, thế nhưng lũ kiến sa mạc phía sau vẫn tiếp tục vọt lên, chúng muốn dùng thân thể của mình để dập tắt ngọn lửa, tạo cơ hội cho đồng bọn phía sau.
Âu Dương Nguyệt Nhi nằm ở trong lồng ngực của Mười Một, mặc dù vẻ mặt nàng vẫn còn rất bối rối, thế nhưng so với lúc ban đầu thì đã trấn định lên rất nhiều. Mười Một khiến cho nàng có một loại cảm giác an toàn khó hiểu, nàng tin rằng chỉ cần có Mười Một ở bên mình thì nhất định không có việc gì.
Mười Một nhanh chóng phá vỡ vách ngăn của gian phòng gỗ, gian phòng này cũng bị thế lửa lan đến, may mắn là sức lửa cũng không lớn lắm.
- Ầm!
Bọn họ vừa trốn vào trong phòng, trước tiên Mười Một phá sụp căn phòng đó khiến các thanh gỗ đang cháy hừng hực bắn tung tóe xung quanh, đã thiêu chết không ít lũ kiến sa mạc, thế nhưng đối với bọn kiến sa mạc trùm trời đậy đất bên ngoài mà nói, chỗ tổn thất đó chỉ như một giọt nước giữa đại dương.
Theo thế lửa lan ra, cả thôn nhỏ đều bị ngọn lửa bao trùm lấy, mà Mười Một cùng Âu Dương Nguyệt Nhi cũng bởi vì thế lửa ngày càng mạnh đã thay đổi qua mấy gian phòng, thế nhưng mỗi gian phòng cũng không trốn được lâu thì đều bị lửa lớn vây quanh.
Mắt thấy khả năng ẩn nấp ở địa phương này ngày càng ít, Âu Dương Nguyệt Nhi có phần sốt ruột hỏi:
- Mười Một, làm sao bây giờ?
Mười Một từ đầu tới cuối cũng vẫn rất trấn định, bởi vì sự trấn định của hắn đã lây nhiễm đến Âu Dương Nguyệt Nhi, cho nên đến bây giờ bọn họ không có biểu hiện ra cái vẻ kinh hoàng mất bình tĩnh.
Mười Một nhìn xuyên ra bên ngoài qua vách tường phía đông chỉ thấy chi chít một mảng lớn màu đỏ, trầm giọng nói:
- Trốn.
- Trốn như thế nào hả?
Mười Một quay đầu lại nhìn nàng, chỉ chỉ dưới chân.
Âu Dương Nguyệt Nhi ngẩn ra nói:
- Thế nghĩa là sao?
Ngữ khí của Mười Một bình thản nói:
- Phía dưới có giếng nước.
Âu Dương Nguyệt Nhi kêu lên:
- Ngươi điên à! Đó là mạch nước ngầm, đi xuống đó khẳng định chỉ có chết.
Mười Một lắc đầu nói:
- Hoặc sẽ bị lửa thiêu chết, hoặc sẽ bị chúng nó ăn tươi nuốt sống, hoặc là đánh cược một phen.
Âu Dương Nguyệt Nhi cắn môi dưới nói:
- Ba điều này đều là cửa tử a.
- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền