Chương 66: . Chuyện Đáng Sợ 1
Chương 66: Chuyện Đáng Sợ 1
Sau khi Mười Một đem thịt rắn và bò cạp nướng chín rồi ngồi bệt ngay ở một bên, bẻ lấy cái gọng kìm ở đuôi bò cạp cho vào trong miệng nhai rau ráu, thỉnh thoảng phát ra những âm thanh “răng rắc, răng rắc”.
Âu Dương Nguyệt Nhi ngẩng đầu nhìn qua vừa lúc nhìn thấy Mười Một đem cả đầu con bò cạp cũng cho vào trong miệng, trong lúc nhất thời cảm thấy toàn thân một trận rùng mình.
Ăn hết cái đầu, Mười Một lại tách lưng nó ra để lộ ra bên trong là thịt mềm thơm phúc, rất nhanh sau đó Mười Một đã giải quyết xong hết hai con Bọ Cạp, rồi đem thịt rắn quấn trên khúc gỗ đưa ra hỏi:
- Cô không ăn sao ?
Âu Dương Nguyệt Nhi nghiêng đầu qua một bên nói :
- Ta không muốn ăn!
Mười Một không để ý đến nàng, chỉ chăm chăm ăn thịt rắn.
Âu Dương Nguyệt Nhi nhìn hắn ăn, bộ dáng trông rất là thơm ngon, nhịn không được nuốt một miếng nước bọt, nhỏ giọng nói :
- Thật sự có thể ăn sao?
Mười Một liếc mắt nhìn nàng, đem hơn một nửa đoạn thịt rắn chưa ăn còn lại đưa qua nói :
- Không ăn cô sẽ chết!
Âu Dương Nguyệt Nhi yên lặng đưa tay ra đón lấy miếng thịt rắn, cúi đầu liếc mắt nhìn Mười Một vẻ mặt hình như có chút biểu tình khó xử, cuối cùng nhắm chặt mắt lại khẽ cắn một miếng nho nhỏ.
Âu Dương Nguyệt Nhi đứng dậy.
Mười Một nhìn về phía nàng vẻ mặt bình thản hỏi :
- Chuyện gì ?
- Cái đó….. có nước không ? ta rất khát.
- Ôi!
Mười Một khom lưng lấy thùng nước đem nước nhiễm đầy máu rắn bên trong đổ đi, cầm theo cái thùng không đi đến mật thất
Gian mật thất dưới đất vẫn tối tăm như trước, bốn bộ xương khô vẫn giữ nguyên tư thế như cũ, hoặc ngửa hoặc nắm úp sấp trên mặt đất, Mười Một cũng không sợ mấy bộ xương khô này, người chết thì hắn đã thấy qua nhiều lắm cũng có phần thấy run run, chỉ là không biết tại sao mỗi lần hắn xuống đến gian mật thất dưới đất này lại cảm giác có chút khác thường, nhưng lại nói ra không rõ ràng đây là loại cảm giác gì.
Nhanh chóng múc một nửa thùng nước, vừa bò lên trên mặt đất chợt nghe thấy phía bên ngoài có tiếng động lớn, lại thấy Âu Dương Nguyệt Nhi hoảng sợ kêu lên, Mười Một lập tức vứt bỏ thùng nước liền xông ra ngoài mới phát hiện Âu Dương Nguyệt Nhi không ngừng nhảy nhảy ở tại chỗ, chung quanh không có bất cứ một kẻ nào.
Mười Một thở phào nhẹ nhõm hỏi :
- Cô làm gì thế ?
Âu Dương Nguyệt Nhi nhìn thấy Mười Một cũng thôi không nhảy nữa, mân mê miếng thịt rắn quấn quanh khúc gỗ trong tay cúi đầu nói :
- Hình như có cái gì đó cắn ta.
Mười Một đi lên phía trước nhìn quanh trên mặt đất, nhưng không có phát hiện ra cái gì, ngẩng đầu lên hỏi :
- Là cái gì?
Âu Dương Nguyệt Nhi lắc đầu nói :
- Ta không biết.
- Cắn chỗ nào vậy ?
Âu Dương Nguyệt Nhi nghe hỏi vậy, lập tức trên mặt đỏ hồng lên ấp úng mãi không chịu nói.
Mười Một nhàn nhạt nói :
- Ở bên trong sa mạc, đại bộ phận những sinh vật đều có độc tố, nếu bị cắn mà không nhanh chóng khử độc sẽ chỉ có chết.
Mười Một vừa nói như vậy, Âu Dương Nguyệt Nhi cắn cắn môi dưới, mới đỏ mặt nhỏ giọng nói :
- Nó….bắp đùi.
Đi tới đây để ta xem qua nào
Âu Dương Nguyệt Nhi đưa hai tay che đồn bộ sau đó lui lại vài bước,
- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền