ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Ngày Hôm Nay Cũng Đang Cố Gắng Làm Ma Đầu

Chương 5. Khí Hải Sinh Đào (2)

Chương 5: Khí Hải Sinh Đào (2)

Nhưng vì mới tới, hắn không muốn hành động quá khác biệt với tính cách cũ của nguyên chủ nên chỉ vờ như không nghe thấy. Nhìn bóng lưng Mặc Thanh Ly khuất dần, hắn chìm vào suy tư.

Lục lại những mảnh ký ức rời rạc, hắn nhận ra khi Mặc Thanh Ly còn là đại tẩu, nàng đối xử với Thẩm Thiên rất tốt, đúng nghĩa "quyền huynh thế phụ", vừa nghiêm khắc vừa yêu thương. Nhưng kể từ khi anh trai của Thẩm Thiên bị độc chết, rồi Thẩm Thiên dưới sự sắp xếp của Thẩm Bát Đạt mà tiếp quản gia nghiệp, thái độ của nàng đã thay đổi hoàn toàn, trở nên lạnh lùng và xa cách.

Chẳng biết nguyên chủ đã làm ra chuyện gì mà khiến nàng nảy sinh sát tâm lớn đến vậy?

Nghĩ đến tốc độ nàng lao tới ở phòng nghiệm xác và cú chộp vào cổ tay mình khi đó, Thẩm Thiên cảm thấy da đầu tê dại. Mặc Thanh Ly tuy không dùng pháp khí, cũng chẳng phải "Ngự Khí sư", nhưng thực lực lúc đó đã tiệm cận lục phẩm. Trong khi đó, hắn tuy có kinh nghiệm võ đạo của đệ nhất tà tu, nhưng hiện tại lại ở tình cảnh "có bột mới gột nên hồ". Nếu nàng thực sự rút kiếm, hắn cầm chắc cái chết.

Thẩm Thiên gõ nhẹ ngón tay lên thành giường, thầm nghĩ những lời vừa rồi chắc sẽ ổn định được nàng trong vài ngày tới. Hắn cần tận dụng thời gian này để tìm cách đối phó.

Hắn bắt đầu kiểm tra tình trạng bản thân. Thân thể mạnh mẽ mà hắn mất trăm năm tôi luyện đã cùng kẻ thù đồng quy vu tận, nguyên thần trọng thương chỉ còn lại những mảnh vỡ được gắn kết bằng bí pháp, hiện tại chỉ nhỉnh hơn võ tu cửu phẩm một chút. Điều này đồng nghĩa với việc hắn phải bắt đầu lại từ đầu.

Tuy nhiên, con đường tu luyện trước đây của hắn thực chất có nhiều sai lầm, để lại mầm họa lớn khiến việc tiến xa trở nên vô cùng gian nan. Nay bắt đầu lại từ con số không, đúc lại công thể, biết đâu lại là cơ hội để hắn đi nhanh và vững chắc hơn.

Điều khiến Thẩm Thiên vui mừng nhất chính là "Thẩm Thiên" này tu luyện lại là Đồng Tử Công! Trong đan khiếu của tên này, một luồng dương nguyên tinh khiết đến cực điểm đã sắp đạt mức đăng đường nhập thất, chuẩn bị đột phá cửu phẩm Trúc Cơ!

Đồng Tử Công tuy là môn võ học phổ biến, nhưng vì ưu thế đặc biệt mà được giới võ tu coi là lựa chọn hàng đầu để xây dựng nền móng. Đó là tinh hoa tích lũy từ mười mấy năm giữ gìn thân xác thuần khiết, không hề tầm thường. Thẩm Thiên không ngờ gã "Thẩm đại thiếu" khét tiếng này lại có thể nhẫn nhịn được dục vọng để tu luyện môn công phu này, để lại một nền tảng võ đạo tuyệt vời.

Hắn kiên nhẫn hóa giải nốt phần độc tố còn sót lại. Khi cảm thấy cơ thể đã ổn định, hắn bắt đầu vận hành Đồng Tử Công. Những ký ức tu hành của nguyên chủ hiện lên khiến hắn phải chau mày.

"Thật là ngu ngốc!"

Thẩm Thiên không kìm được mà mắng một tiếng. Cách vận công thô thiển của nguyên chủ khiến hắn dở khóc dở cười. Luồng dương nguyên tinh khiết tích lũy suốt mười hai năm lại bị vận chuyển một cách cứng nhắc như giun bò, lãng phí trong các khiếu huyệt và kinh lạc. Hiệu suất tu hành chưa nổi ba mươi phần trăm.

Hắn lắc đầu, bắt đầu thúc động Hỗn Nguyên Châu ở giữa lông mày. Viên bảo châu màu đen huyền ảo xoay tròn, điên cuồng hút lấy những luồng dương nguyên tán loạn, tôi luyện thành từng sợi Tiên Thiên Nguyên Khí.

Đây chính là diệu dụng của Hỗn Nguyên Châu! Hắn chọn luyện vật này làm nguyên thai thứ hai chính là vì khả năng tinh luyện và thuần hóa bất kỳ linh lực hay nguyên khí nào trong thiên địa. Thậm chí, nó có thể giúp chân nguyên trong cơ thể hắn trong phút chốc từ hậu thiên chuyển thành tiên thiên.

Tức thì, một luồng khí nóng rực nổ tung từ đan điền, lan tỏa khắp kinh mạch toàn thân. Xương cốt Thẩm Thiên phát ra những tiếng nổ giòn giã như rang đậu, dưới lớp da như có vô số con rắn nhỏ đang luồn lách. Từng kinh mạch được đả thông mạnh mẽ, ép hết độc tố còn sót lại ra ngoài lỗ chân lông.

Chân khí vốn mỏng manh nay gặp tiên thiên chân khí liền sôi trào như nước nóng, hình thành nên những luồng xoáy khí nhỏ trong kinh mạch.

Sự biến hóa lớn nhất xảy ra ở đan điền. Luồng chân khí tán loạn lúc này ngưng tụ lại, hóa thành một đầm khí màu vàng óng ánh. Giữa tâm đầm khí, một cột khí nhỏ dần xoay chuyển bay lên, trong người Thẩm Thiên vang lên những tiếng chuông ngân thanh thoát.

Đó chính là dấu hiệu của Đồng Tử Công tiểu thành, Trúc Cơ thành công: "Khí hải sinh đào, đan điền reo chuông"!

Khóe miệng Thẩm Thiên khẽ nhếch lên. Trước đây hắn phải mất ba năm mới đạt tới cửu phẩm Trúc Cơ, vậy mà giờ đây mọi chuyện lại diễn ra vô cùng thuận lợi, nước chảy thành sông.