ItruyenChu Logo

[Dịch] Ta Tại Dị Giới Xoát Kinh Nghiệm

Chương 12. Phối phương

Chương 12: Phối phương

Bên giếng nước, Trần Mộc ngồi trên chiếc ghế trúc.

Hắn dùng nước giếng lạnh buốt thấm ướt khăn mặt, bắt đầu chườm lên hai cánh tay. Lần đầu luyện tập quá mức kịch liệt khiến đôi tay hắn đau nhức, rã rời. Hắn không dám tập tiếp, bởi trình độ y thuật ở thế giới cổ đại này vốn không cao, nếu thực sự luyện đến phế bỏ đôi tay thì muốn chạy chữa cũng chẳng phải chuyện dễ dàng.

Cảm giác lạnh lẽo từ nước giếng kích thích vào da thịt làm Trần Mộc rùng mình. Trong đầu hắn không tự chủ được mà nghĩ về Vương gia. Mới hôm qua thôi, hắn còn cảm khái Vương gia phú quý hiển hách, gia nghiệp khổng lồ, không ngờ chỉ sau một đêm, toàn bộ huyết mạch trực hệ đã tan thành mây khói.

Có thể lặng lẽ diệt môn cả một gia tộc như Vương gia, chẳng biết kẻ thủ ác là nhân vật phương nào.

"Nhất định phải là hạng người có thể đi mây về gió như Lục bổ đầu kia."

Trần Mộc tự nhủ, loại tôm tép như hắn nếu đụng phải hạng người đó, e là chết thế nào cũng không rõ.

"Nhất định phải nghĩ cách học võ." Trần Mộc thầm hạ quyết tâm: "Phải kiếm tiền trước đã. Có tiền mở đường thì mọi việc mới dễ bề tính toán."

"Đáng tiếc, tiền cũng chẳng dễ kiếm." Hắn nhịn không được thở dài.

Bế quan suốt nửa tháng trời, khó khăn lắm mới luyện được kỹ năng hội họa lên tới nhị giai, vốn tưởng có thể xoay mình đổi đời, nào ngờ ngay ngày đầu tiên đã bị Nghiêm họa sư nhắm vào. Hắn chỉ muốn thành thành thật thật kiếm chút tiền, sao mà khó khăn đến thế.

Lão Nghiêm họa sư kia cũng thật độc ác, vậy mà muốn người ta phế bỏ hai tay hắn. Tuy rằng hắn đã mượn vụ án diệt môn của Vương gia để gây chút rắc rối cho Diệu Họa phường, nhưng hiệu quả ra sao thì vẫn chưa biết chắc.

"Cũng chỉ có thể tới đây thôi." Trần Mộc thở dài. Hắn vốn là một thư sinh nghèo, không thân không thích, sao dám đối đầu trực diện với địa đầu xà như Nghiêm họa sư.

"An Nhạc phường chắc chắn là không thể đi rồi." Trần Mộc bực bội nghĩ thầm, hắn cần phải tìm một con đường kiếm tiền khác.

...

Tại huyện nha Thanh Sơn.

Nghiêm họa sư sắc mặt xanh mét bước ra khỏi cổng lớn. Lão đang đau lòng thấu xương vì vừa mất đi một trăm lượng bạc. Chẳng biết huyện úy lên cơn gì mà lại nghi ngờ một lão già trói gà không chặt như lão đi diệt môn Vương gia.

"Hạng người tham lam vô độ như vậy, ta xem hắn có thể càn rỡ được bao lâu!" Nghiêm họa sư hầm hừ nói.

"Nghiêm lão nhỏ tiếng chút!" Một người trung niên đi bên cạnh lập tức khẽ khuyên ngăn: "Đây là cửa nha môn đấy."

"Hắn dám làm, còn sợ ta nói sao!"

Người trung niên cười khổ: "Chỉ sợ bọn họ nắm được thóp không buông, lại lừa bịp chúng ta thêm một vố nữa."

Gương mặt Nghiêm họa sư lập tức đỏ bừng vì nghẹn khuất. Đám nha dịch tham lam kia quả thật chuyện gì cũng dám làm. Lão hừ lạnh một tiếng, cắm đầu bước đi thật nhanh. Người trung niên chỉ đành lắc đầu cười khổ rồi đuổi theo.

"Vương gia là gia tộc lớn như vậy mà bị người ta đồ diệt trong một đêm. Đại án này liên lụy rất rộng, chúng ta có thể phủi sạch quan hệ đã là vạn hạnh, cứ coi như của đi thay người vậy." Người trung niên an ủi.

Nghiêm họa sư bấy giờ mới gật đầu, tự nhận xui xẻo. Lão cũng chẳng hiểu nổi vì sao một vụ diệt môn lại liên lụy đến đám họa sư bọn lão. Thủ pháp xóa thuốc màu ư? Chuyện này ai mà biết được!

Càng nghĩ Nghiêm họa sư càng thấy phiền muộn. Nếu lão biết kẻ nào đứng sau giở trò, nhất định phải cho kẻ đó một bài học nhớ đời.

Hai người bàn tán thêm một lúc về vụ án Vương gia, suy đoán xem vị cao nhân nào đã ra tay mà khiến đám hộ viện đông đảo của Vương gia không thể chống đỡ nổi.

Lúc này phố xá đã bắt đầu lên đèn. Nếu là mọi khi, Nghiêm họa sư nhất định sẽ tới An Nhạc phường vui vẻ một chút. Nhưng hôm nay mất đi một trăm lượng bạc làm lão đau thắt lòng. Sờ nắn mấy mẩu bạc vụn còn sót lại trong ống tay áo, lão chẳng còn tâm trí đâu mà chơi bời.

Sau khi tách khỏi người trung niên, Nghiêm họa sư nương theo ánh hoàng hôn muộn màng, lững thững đi bộ về nhà. Vừa rẽ vào một con hẻm, một chiếc bao tải từ trên trời giáng xuống, trùm kín lấy lão.

Chưa kịp há miệng xin tha hay kêu cứu, lão đã nghe thấy một tiếng vút xé gió.

Bốp! Bốp! Bốp!

"Á... ối..."

Không đợi lão kịp phản kháng, Nghiêm họa sư chỉ thấy cổ đau nhói, tầm mắt tối sầm rồi ngất lịm đi.

...

Chợ thức ăn ở Đông thị.

"Trịnh Đồ, cho ta mười cân thịt ba chỉ, thêm một dây lạp xưởng nữa." Trần Mộc đứng trước sạp thịt dõng dạc nói.

"Thư sinh, phát tài rồi sao?" Trịnh Đồ cười hì hì, những thớ mỡ trên mặt rung rinh theo từng nhát dao thái thịt.

"Sao so được với ngươi, ta chỉ là kiếm được một khoản nhỏ, đủ tiền ăn thịt thôi." Trần Mộc cười đáp, tâm trạng vô cùng sảng khoái.

Hai hôm nay tay hắn đau, không thể luyện Phi Hoàng Thạch nên lúc rảnh rỗi đã lảng vảng quanh nha môn để xem họa sư của Diệu Họa phường có bị bắt thật không. Kết quả là hắn bắt gặp Nghiêm họa sư.

Trần Mộc vốn nghĩ oan gia nên giải không nên kết, định bụng đi theo đối phương để "nói chuyện riêng" một chút. Dù sao hắn cũng đã vất vả nâng cấp kỹ năng hội họa lên nhị giai, không thể lãng phí như vậy. Nếu nói chuyện ổn thỏa, biết đâu lại có thể cùng nhau phát tài. Dù sao thì "đánh không lại liền gia nhập" cũng là chuyện thường tình.

Chỉ là không hiểu sao lúc ấy lại có một cái bao tải rách nằm giữa đường, bên cạnh còn mấy khúc củi thô. Nghĩ đến tình nghĩa "lão bằng hữu", Trần Mộc cảm thấy nên dành cho đối phương một sự bất ngờ. Thế là hắn nhặt bao tải, cầm gậy gỗ, lặng lẽ tiến lên...

...

Mấy ngày sau, bầu không khí ở huyện Thanh Sơn trở nên căng thẳng rõ rệt. Đám nha dịch vốn lười biếng giờ lại túc trực trên đường tuần tra, thăm hỏi suốt ngày. Hàng loạt kẻ lưu manh vô lại bị tống vào đại lao chỉ để tìm kiếm chút manh mối về vụ diệt môn Vương gia. Xem ra, Đỗ huyện úy đã thật sự sốt ruột rồi.

Trong thời gian này, Trần Mộc không dám ra ngoài chạy lung tung, chỉ đóng cửa ở lì trong nhà. Hằng ngày hắn đều ăn thịt và khổ luyện Phi Hoàng Thạch. Nhờ số bạc vụn "đáp lễ" từ Nghiêm họa sư mà hắn có thể duy trì mức tiêu hao tiền bạc cho việc ăn uống mỗi ngày.

Theo sự gia tăng của độ thuần thục, Trần Mộc nhận ra không chỉ độ chính xác được nâng cao mà lực cánh tay cũng mạnh lên trông thấy. Biến hóa rõ rệt nhất là trên cánh tay hắn đã bắt đầu xuất hiện những thớ cơ bắp săn chắc. Thân xác này vốn gầy gò ốm yếu, nay đã bắt đầu có da có thịt.

"Độ thuần thục thăng cấp không chỉ đơn giản là tăng cường kỹ xảo!" Trần Mộc bóp lấy cơ bắp cứng cáp trên tay, gương mặt lộ rõ vẻ mừng rỡ.