Chương 12: Đại tiểu thư và chim cánh cụt trên đảo
Tiếp đó, Trương Thuật Đồng nghe thấy thầy chủ nhiệm hỏi nàng:
"Việc quét tuyết trong miếu xong rồi chứ?"
"Vâng, trên núi đường trơn quá, có chỗ còn đóng băng nên con bị chậm trễ một lát."
Lần này hắn đã nghe hiểu. Hóa ra nàng vừa giúp việc ở trong miếu về.
Thầy chủ nhiệm của bọn hắn là một giáo viên nam trẻ tuổi họ Tống, tính tình rất tốt. Biết hoàn cảnh gia đình thiếu nữ đặc biệt nên mỗi lần nàng xin nghỉ, thầy đều phê duyệt rất nhanh chóng.
"Đã bảo với em rồi, mai tới cũng được, lỡ ngã thì sao. Phía bà nội em cứ để thầy nói một tiếng."
"Không phải bà đâu ạ, là chính con muốn tới."
Ngữ khí và biểu cảm của thiếu nữ đều vô cùng nhạt nhẽo. Thầy Tống đành cười khổ:
"Vậy cũng không cần gấp gáp như thế, em xem, đến y phục còn chưa kịp thay đã chạy tới đây..."
"Con cố ý mặc đấy ạ, bên ngoài lạnh quá."
Nói xong, thiếu nữ cởi lớp trường bào ra, lộ bộ đồng phục học sinh bên trong. Cuộc trò chuyện rơi vào ngõ cụt.
"... Vậy được rồi, em vào sưởi ấm một chút đi, lát nữa thu bài tập hôm qua nhé. Tiết sau là giờ của thầy, chúng ta sẽ chữa bài."
Trước khi đi, thầy Tống không quên dặn dò thêm vài câu.
Lộ Thanh Liên chỉ gật đầu, nàng gấp gọn chiếc trường bào nhét vào cặp sách, sau đó cắn sợi dây thun, buộc mái tóc dài xõa ngang vai thành kiểu đuôi ngựa gọn gàng. Lúc nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người tình cờ chạm nhau.
"Cảm ơn." Thiếu nữ đột nhiên mở lời.
Cảm ơn cái gì? Trương Thuật Đồng cảm thấy khó hiểu. Chẳng lẽ vì chuyện hắn đi phúng viếng năm trăm tệ tiền mừng thọ cho nàng cách đây không lâu? Đừng đùa chứ, như vậy thì đúng là chuyện kinh dị rồi.
Ngay sau đó, nàng đưa tới trước mặt hắn một đôi găng tay.
Hắn cầm lấy, lật qua lật lại quan sát. Đôi găng tay màu đen có kiểu dáng khá phong cách, phần khớp ngón tay có đệm lót, kích cỡ to gần bằng khuôn mặt của Lộ Thanh Liên. Đây chính là loại găng tay chiến thuật dã ngoại, chính hắn cũng từng có một đôi khi đi câu cá năm đó.
Nhìn kỹ lại, đôi găng tay này trông rất quen mắt. Hình như... chính là của hắn. Chất liệu nilon không giống len, rất khó thấm nước, dùng để quét tuyết quả thực rất hợp. Tuy ống quần của thiếu nữ đã ướt sũng nhưng đôi găng tay lại được lau chùi sạch sẽ, bảo quản rất kỹ lưỡng.
Hắn chú ý tới bàn tay nàng, không được mịn màng như bạn bè đồng lứa mà có chút thô ráp do lao động lâu ngày, lòng bàn tay và đầu ngón tay còn có vài vết nứt nẻ vì lạnh. Dù hoàn toàn không nhớ rõ đã xảy ra chuyện gì, hắn vẫn gật đầu đáp:
"Chuyện nhỏ thôi."
"Cậu tìm tôi sao?" Lộ Thanh Liên khẽ nghiêng đầu, nàng bổ sung thêm: "Vừa nãy tôi thấy cậu đứng ở đây."
Trương Thuật Đồng rất muốn đính chính lại: Rõ ràng là nàng tìm hắn mới đúng. Nói chính xác hơn là nàng của tám năm sau đã dùng một cú điện thoại gọi hắn tới đây.
Nghĩ đến cuộc gọi chưa kịp nghe kia, bây giờ hắn lại không cảm thấy đáng tiếc nữa, dù sao người vẫn còn sống ở đây là tốt rồi. Thật ra Trương Thuật Đồng cũng chẳng có gì để nói với nàng, hắn định quay đầu phủ nhận, nhưng trước khi đi, hắn chợt cảm thấy vận mệnh quả là điều kỳ diệu.
Tám năm sau, hắn vì dự tang lễ của đối phương mà lặn lội đến hòn đảo này. Vậy mà sau khi quay ngược thời gian, dù chỉ là tình cờ, người đầu tiên hắn trò chuyện lại chính là nàng. Hắn đột nhiên muốn nói một câu đầy ẩn ý:
"Cậu có điện thoại không?"
"Không có, sao vậy?"
"Sau này nếu có rồi, nhớ kỹ đừng gọi cho người khác lúc nửa đêm."
Cuộc đối thoại đến đây lẽ ra nên kết thúc, sau đó hắn sẽ ung dung rời đi trong tâm trạng vui vẻ, mặc kệ đối phương ngơ ngác đứng đó suy nghĩ giống như cách hắn từng trăn trở về cú điện thoại kia vậy. Ai ngờ, nàng lại nghiêm túc suy nghĩ một hồi rồi hỏi:
"Truyện cười nhạt à?"
Cách nói này thật chẳng nể mặt chút nào, vì ngay cả một nụ cười nàng cũng không nặn ra nổi.
"Ừm... Là do tôi thiếu tế bào hài hước."
Trương Thuật Đồng khẽ cắn môi, dứt khoát quay người bỏ đi. Hắn thầm nghĩ nên kéo Đỗ Khang tới đây để xem thế nào mới thực sự là "cao lãnh".
...
Thế nhưng điều hắn không ngờ tới là ngay sau khi hắn rời đi, Lộ Thanh Liên cũng vào phòng học. Thiếu nữ kiểm tra bài tập tại chỗ ngồi của mình trước, sau đó mới tiến đến bàn của Trương Thuật Đồng, nhìn quanh một lượt.
"Sao thế, sao thế?"
Một thiếu niên mặt búng ra sữa, lúc nào cũng cười hì hì đột nhiên lao tới. Người đó chính là Đỗ Khang.
"Mới quét tuyết về à?" Hắn bắt đầu bắt chuyện nhảm nhí.
"Ừ."
"Bên ngoài có lạnh không?"
"Hơi lạnh."
"Lần sau để tôi giúp cậu nhé?"
"Không cần đâu."
Dù nói chuyện gì, ngữ khí của thiếu nữ vẫn luôn bình lặng, thậm chí có phần lấy lệ. Nàng vốn định đợi Trương Thuật Đồng quay lại, nhưng vì Đỗ Khang là bạn thân của hắn, nói với người này cũng không khác gì nói với chính chủ, nàng liền giải thích:
"Hắn chưa nộp bài tập Tiếng Anh hôm qua."
Nàng nhớ thành tích của đối phương luôn rất tốt, nhất là môn Tiếng Anh. Hơn nữa hắn vốn là kiểu người hiểu chuyện, việc thiếu bài tập là điều hiếm thấy.
"Cái này..." Sắc mặt Đỗ Khang thoáng biến đổi.
"Hắn chưa làm sao?"
"À thì..."
Vậy là đoán trúng rồi.
"Vậy tôi báo trước, tiết sau thầy Tống sẽ thu đấy."
Lời này lọt vào tai Đỗ Khang chẳng khác nào một bản án tử hình. Hắn vội vàng nài nỉ:
"Đừng báo mà, chắc chắn là hắn làm rồi, để tôi tìm giúp cho."
Tên người thiếu bài tập sẽ bị ghi vào sổ nộp lên chủ nhiệm, coi như phạm lỗi một lần. Cán sự môn khác có thể châm chước, nhưng Lộ Thanh Liên thì tuyệt đối không nể tình ai. Mà thầy Tống đã quy định, ai không nộp bài sẽ phải trực nhật một tuần. Trừng phạt này tuy không lớn nhưng chiều nay bọn hắn đã có kế hoạch khác, không thể để việc trực nhật làm hỏng chuyện.
Vì tình anh em, Đỗ Khang quyết định cứu bạn một phen:
"Tối qua hắn làm được một nửa rồi, tôi nhớ hắn nói sáng nay tự học sẽ làm nốt, chắc là xong rồi đấy."
Lộ Thanh Liên cảm thấy kỳ lạ. Nếu chưa làm thì nàng không báo cáo là được, việc gì phải phiền phức như vậy? Nhưng vì không muốn giải thích thêm nên nàng đứng chờ đối phương tìm kiếm.
Về phần Đỗ Khang, cặp sách của bạn thân ngay trước mặt, hắn chẳng cần khách sáo, dù sao bình thường hắn cũng hay mượn để chép bài. Hắn vừa tìm bài tập vừa cố tìm chủ đề nói chuyện với người thầm mến:
"Cậu đoán xem hôm qua mấy người chúng tôi đi đâu?"
"Câu cá?"
"Chính xác!"
Đỗ Khang búng tay một cái:
"Ngay bãi đất hoang phía Nam ấy, cậu biết chỗ đó chứ? Tôi câu được năm con, Thanh Dật được bốn con. Thuật Đồng thì quên mang găng tay, vất vả lắm mới câu được một con cá lớn thì lại trượt tay, để mất cả cần lẫn cá..."