ItruyenChu Logo

[Dịch] Minecraft: Vạn Giới An Toàn Rút Lui

Chương 12. Nhảy vọt thời gian

Chương 12: Nhảy vọt thời gian

Dương Ba nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ treo trên vách tường.

Đúng 12 giờ đêm.

Hắn vừa trò chuyện với gã to con một lát, lại ghé qua phòng tạp vụ xem bộ dạng nữ Alternate đang co rụt ở góc tường với vẻ mặt “thành thật cầu tha thứ”, thậm chí còn nằm trên giường lật xem vài tờ tạp chí với ánh mắt phê phán.

Thế nhưng...

Kim đồng hồ vẫn không nhúc nhích, dường như thời gian đã dừng lại ngay tại thời khắc nửa đêm ấy.

"Đây cũng là quy tắc sao? Nếu không đạt thành điều kiện gì đó thì không cách nào bước sang ngày hôm sau?"

Hắn cảm thấy thế giới này tràn đầy ác ý. Ánh mắt hắn lướt qua chiếc giường lớn mềm mại.

"Chẳng lẽ bắt mình phải ngủ một giấc mới được?"

Thông qua lời kể của nữ Alternate, Dương Ba đã biết rằng nếu trong phòng có vật này, chúng sẽ thừa dịp con người đang ngủ say để ra tay công kích. Hắn khẽ thở dài, nằm vật xuống giường rồi nhắm mắt lại.

"To con, ngày mai nếu ngươi có chết... ta sẽ bắt nữ Alternate kia chôn cùng ngươi."

Reng reng...

Tiếng chuông điện thoại thanh thúy vang lên, Dương Ba kinh ngạc mở mắt.

Hắn thầm nghĩ, kẻ nào lại thiếu đạo đức đến mức gọi điện giữa đêm hôm khuya khoắt thế này? Nhưng khi vừa ngồi dậy, hắn bỗng phát hiện ánh mặt trời đã xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng. Hắn đột ngột quay đầu nhìn về phía đồng hồ trên tường.

Đúng 7 giờ sáng.

"Chết tiệt, đây chẳng lẽ là thế giới trò chơi?"

Dương Ba trong nháy mắt nhận ra chân tướng. Nếu nơi này thật sự vận hành như một trò chơi thì mọi chuyện đều có thể giải thích được. Ngay cả nhân vật Steve trong thế giới Minecraft cũng chỉ cần nằm xuống giường nhắm mắt rồi mở mắt, một đêm liền trôi qua.

Reng reng...

Tiếng chuông điện thoại lại vang lên. Dương Ba bước tới nhấc máy, giọng nói quen thuộc của gã hàng xóm lại vang lên:

"A, người hàng xóm thân mến, thấy anh vẫn ổn thì thật tốt quá. Đêm qua tôi nghe thấy tiếng súng nổ bên phía anh, thật sự đã dọa tôi một phen."

"Ta không sao, bên phía ngươi thế nào rồi?"

"Còn có thể ra sao nữa... phải nói là tệ hại vô cùng. Đêm qua có mấy kẻ lưu lạc tìm đến chỗ tôi nhưng tôi không thu lưu họ. Đúng rồi, còn về mặt trời nữa, anh nên xem tin tức đi. Trên mặt trời có thứ gì đó vừa nổ tung, ánh nắng bên ngoài bây giờ có thể thiêu chết người đấy. Tốt nhất là anh đừng ra khỏi cửa, nhớ đóng chặt các cửa sổ lại."

Nghe lời hàng xóm nói, Dương Ba hiểu rằng ở thế giới này, ban ngày tuyệt đối không thể ra ngoài. Mà thật ra, buổi tối chắc cũng chẳng khá hơn là bao. Người bình thường gặp phải loại Alternate lột da kia thì chỉ có con đường chết.

"Ta biết rồi, đúng rồi..."

"Có chuyện gì sao?"

"Ngươi có muốn chuyển tới ở cùng ta không? Dẫu sao ở đây cũng an toàn hơn một chút."

Dương Ba đưa ra lời mời. Đầu dây bên kia, gã hàng xóm do dự một lát rồi đáp: "Để tôi bàn bạc lại với gia đình đã, đợi đến tối rồi tính."

"Được."

Dương Ba gác máy, ánh mắt hướng về phía chiếc tivi trong phòng. Gã hàng xóm đã nhắc nhở hai lần về việc xem tin tức. Hắn cầm điều khiển từ xa trên tủ đầu giường lên mở máy. Một phát thanh viên đeo kính hiện ra trên màn hình.

"Tin khẩn cấp!"

"Vào lúc 6 giờ 28 phút sáng nay, một đợt bùng phát năng lượng mặt trời mạnh mẽ đã diễn ra, vượt xa dự tính của các nhà khoa học."

"Nhiệt độ ngoài trời đã đạt đến mức cực hạn. Chính quyền đã tuyên bố tình trạng khẩn cấp."

"Yêu cầu các cư dân tuyệt đối không ra khỏi cửa vào ban ngày."

"Tiếp theo là một tiết mục giải trí thú vị."

Nhìn bản tin thông báo, Dương Ba thầm suy tính về mối liên hệ giữa đợt bùng phát năng lượng mặt trời này và bọn Alternate. Màn hình tivi không tắt đi mà bắt đầu phát cảnh bốn vũ công múa ba lê đang biểu diễn trên sân khấu. Động tác của họ có chút cứng nhắc, mang lại một cảm giác quỷ dị khó tả.

Sau khi xác định sẽ không có thêm tin tức mới, Dương Ba liền tắt tivi.

"Thiên tai, nhân họa cộng thêm đám Alternate kia, thế giới này e rằng sắp xong đời rồi."

Dương Ba nhìn đồng hồ trên vách tường.

Đã 9 giờ sáng.

"Đúng là một màn nhảy vọt thời gian ngoạn mục!"

Rời khỏi phòng, hắn thấy gã to con vẫn ngồi trên ghế sô pha như cũ. Thấy hắn đi tới, gã chào hỏi: "Anh tỉnh rồi à? Vừa rồi tôi định xem thử tình hình bên ngoài, lạy chúa, mặt trời ngoài kia thật là điên rồ."

"Lát nữa ta cũng sẽ xem thử. Đêm qua nghỉ ngơi thế nào?"

"Ghế sô pha rất thoải mái, tôi ngủ say lắm."

Dương Ba nhìn bộ dạng không giống như đang nói dối của gã to con, chỉ khẽ cười một tiếng. Có lẽ trong mắt gã, dòng chảy thời gian này vẫn diễn ra bình thường, khác hẳn với cảm nhận của hắn.

Hắn tiến lại gần cửa sổ, nơi ánh nắng đang chiếu xuyên qua, muốn nhìn thử tình thế bên ngoài. Nhưng trước mắt hắn chỉ là một mảnh trắng xóa, chẳng thấy gì cả.

"Cái này mà là mặt trời sao? Kẻ nào vừa ném bom choáng vào đây vậy?"

Dương Ba từ bỏ ý định kiểm tra bên ngoài. Hắn biết rõ dù có mở cửa thì ngoài kia cũng chỉ là một vùng trắng lóa, thậm chí còn có thể kích hoạt quy tắc chết chóc nào đó. Hiện tại, hắn đã dần nắm bắt được quy luật của thế giới này.

Ban ngày là thời gian để nghỉ ngơi và nhận diện Alternate, buổi tối là lúc quyết định cho người vào nhà hay xua đuổi kẻ khác. Tivi và gã hàng xóm là hai nguồn thu thập thông tin chính.

Sau khi đi dạo một vòng quanh phòng mà không phát hiện thêm điều gì mới, Dương Ba quay lại phòng ngủ.

"Xem ra mình phải làm gì đó... Chẳng lẽ lại đi ngủ tiếp?"

Dương Ba nằm xuống giường nhắm mắt lại. Một lát sau, hắn mở mắt ra và nhìn lên đồng hồ.

"19 giờ tối."

"Quả nhiên là thế."

Hắn ngồi dậy cầm điều khiển mở tivi. Đúng như dự đoán, bốn vũ công kia đã biến mất, thay vào đó là nam MC đeo kính.

"Chào buổi tối, chào mừng quý vị đến với tin tức mới nhất. Nhiệt độ vẫn không ngừng tăng cao, sự xâm nhập của Alternate vẫn đang tiếp diễn."

"Để đối phó với tình hình này, chính quyền đã thành lập một tổ chức chuyên biệt."

"Cục quản lý ứng phó khẩn cấp Liên bang đã triển khai nhân viên. Họ sẽ mặc trang phục phòng hộ màu vàng, đầu đội mặt nạ phòng độc."

Nhìn hình ảnh xuất hiện trên tivi, Dương Ba không nhịn được mà chửi thề: "Đây chẳng phải là đám tiểu nhân vật trong Backrooms sao? Hóa ra nhân viên ở đó chạy sang đây làm kiêm chức à?"

"Cục ứng phó đã áp dụng các biện pháp đối phó với Alternate. Cơ quan này vừa phát hiện ra một đặc điểm nhận dạng mới..."

"Đó chính là bùn đất trong kẽ móng tay. Theo số liệu từ các chuyên gia, thông qua việc quan sát kẽ móng tay, chúng ta có thể phân biệt được ai là con người, ai là Alternate bò lên từ dưới lòng đất..."

Alternate bò lên từ dưới đất sao?

Tuy nhiên, manh mối này khiến Dương Ba cảm thấy có chút buồn cười. Chỉ dựa vào việc móng tay có bùn hay không để phán đoán thì thật quá võ đoán. Đám Alternate đâu có ngu ngốc, ngoại trừ lúc giết người thì chúng chẳng khác gì nhân loại, lẽ nào chúng không biết rửa tay?

Bản tin kết thúc, màn hình hiện lên số điện thoại của Cục ứng phó và một quảng cáo của công ty chuyển phát nhanh tên là Yên Nghỉ. Nếu phát hiện Alternate hoặc thiếu thốn lương thực, cư dân có thể gọi vào hai số điện thoại này.

Dương Ba tắt tivi.

"Thú vị thật, kiểm tra móng tay sao... Để đi xem nữ Alternate kia thế nào."

Hắn rời phòng ngủ, đi tới phòng tạp vụ. Thấy hắn bước vào, nữ Alternate lại thu mình vào góc tường, tay nắm chặt lấy cổ áo.

"Ngươi... ngươi muốn làm gì?"

Dương Ba cảm thấy lòng tự tôn của mình bị tổn thương sâu sắc trước hành động đó: "Này cô nương, làm ơn hãy tôn trọng thẩm mỹ của ta một chút!"

"Đưa tay ra, ta cần kiểm tra."

Nữ Alternate hơi ngẩn người, sau đó lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Cái hành động thở phào đó là có ý gì vậy hả?

Dương Ba cảm thấy mình bị sỉ nhục thêm lần nữa, nhưng khi nhìn vào bộ móng tay bẩn thỉu của ả, hắn cũng phải chào thua.

"Ngươi từ dưới đất chui lên thật đấy à? Không nghĩ tới chuyện rửa tay sao?"

"Ngươi... đây là nơi đầu tiên ta vào được..."

"Được rồi..."

Đột nhiên, Dương Ba nhận ra một điểm mù. Hắn nhìn chằm chằm nữ Alternate rồi nói: "Lại đây, há miệng ra!"

Nữ Alternate với bờ vai lệch lạc nhìn hắn với vẻ mặt trố mắt ngoác mồm: "Hả?"

Đến cả Alternate mà ngươi cũng không tha sao?