ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

Chương 1: Ngươi tốt, ta là Hứa Tri Hành

Cuộc loạn thế chiến quốc kéo dài mấy trăm năm rốt cuộc cũng trở thành lịch sử.

Đại Chu triều quật khởi từ thuở hàn vi, từng bước một hóa rồng, chiếm trọn thiên hạ, diệt lục quốc, nhất thống Trung Thổ. Nơi đây đã trở thành hoàng triều cường thịnh nhất thế gian. Chỉ là sau mấy trăm năm binh biến, thiên hạ sớm đã thủng trăm ngàn lỗ.

Vấn đề nan giải nhất chính là các thế lực giang hồ cát cứ xưng hùng, tông môn, bang phái hoành hành ngang ngược, xem pháp luật Đại Chu như không tồn tại. Thế là ngay khi hùng binh Đại Chu vừa mới diệt xong lục quốc, một trận chiến còn đẫm máu hơn mang tên "ngựa đạp giang hồ" lại bắt đầu nổ ra.

Dưới vòng xoáy của đại thế, không biết có bao nhiêu người vô tội bị liên lụy. Thiên hạ hưng vong, khổ nhất vẫn là bách tính.

Năm Khai Nguyên thứ nhất triều Đại Chu, tiết giữa xuân.

Bên bờ sông Long Tuyền chảy qua trung tâm trấn nhỏ, cỏ mọc én bay, liễu rủ thướt tha. Nhưng thiên hạ mới định, sự sụt giảm nhân khẩu do chiến tranh kéo dài suốt mấy trăm năm không thể phục hồi trong một sớm một chiều. Cho nên dù tuyết đã tan, xuân đã về, trên những con phố cuối ngõ ở trấn Long Tuyền vẫn không thấy bóng người qua lại. Chỉ thỉnh thoảng có vài đứa trẻ nô đùa chạy ngang qua, dùng sự ngây thơ rực rỡ lấp đầy những năm tháng vô tư.

Tuy nhiên hôm nay, trấn Long Tuyền lại có một chuyện mới mẻ diễn ra.

Ở đoạn cuối dòng sông chảy qua trấn, chẳng biết từ lúc nào đã mọc lên mấy gian nhà tranh cùng một khoảng sân rộng rãi. Sáng sớm hôm nay, những cư dân đi làm đồng sớm đã thấy trước cổng sân dựng lên một cột cờ đỏ. Trên lá cờ viết mấy chữ mực đậm, nhưng cụ thể là chữ gì thì không ai nhận ra.

Người biết chữ ở trấn này phần lớn đã bị Ngô quốc – kẻ từng thống trị nơi đây – bắt sạch, giết sạch từ nhiều năm trước. Một vài kẻ may mắn sống sót cũng chỉ dám giấu mình bảo mạng, đến tuổi già cũng tuyệt nhiên không nhắc lại chuyện mình biết chữ. Vì thế, người qua đường chỉ xem đây là chuyện lạ để nhìn ngó, chứ chẳng ai biết nơi này định làm gì.

Nhưng điều khiến mọi người hiếu kỳ hơn cả là người thanh niên đang ngồi tĩnh lặng dưới lá cờ đỏ kia. Hắn luôn giữ nụ cười mỉm trên môi. Có người nhận ra người trẻ tuổi này chính là tên tiểu khất cái chạy nạn đến trấn Long Tuyền cách đây không lâu, sau đó được góa phụ họ Triệu ở tửu phường tốt bụng thu lưu.

Mọi người không hiểu nổi, tại sao tên tiểu khất cái ngày trước bỗng nhiên lại biến hóa thành bộ dáng nho nhã thế này. Có lão già không nén nổi tò mò, tiến lên hỏi:

— Tiểu ăn mày, ngươi đang làm cái gì vậy?

Bị gọi là tiểu ăn mày, người trẻ tuổi cũng không giận, gương mặt vẫn giữ vẻ ấm áp.

— Đại thúc, ta đang chiêu sinh.

Lão già ngẩn người:

— Chiêu sinh?

Đó là một từ ngữ quá đỗi mới lạ. Biết lão không hiểu, hắn kiên nhẫn giải thích:

— Chính là chiêu nạp học sinh, vào học đọc sách.

Câu này thì lão già nghe hiểu. Nhưng ngay lập tức, sắc mặt lão đại biến, những người đứng xem xung quanh cũng lộ vẻ sợ hãi. Chỉ có những đứa trẻ là vẫn ngây thơ nhìn hắn. Lão già liên tục lùi lại mấy bước, chỉ tay vào người trẻ tuổi, run rẩy mãi mới thốt nên lời:

— Ngươi là tiên sinh dạy học? Ngươi biết đọc sách? Biết chữ sao? Trời sập rồi... Mau trốn đi, đừng có liên lụy đến chúng ta!

Lão già vừa nói vừa vắt chân lên cổ mà chạy, ngay cả nông cụ rơi trên đất cũng không kịp nhặt. Những người khác cũng như gặp quỷ, vội vàng giải tán.

Người trẻ tuổi bất đắc dĩ, vội vàng cao giọng giải thích:

— Chư vị chớ kinh hoảng! Ngô quốc đã là quá khứ, nay là thiên hạ của Đại Chu. Đại Chu không giết người đọc sách...

Nhưng chẳng ai thèm nghe hắn nói. Ngô quốc hay Đại Chu thì trong ký ức của họ, đó đều là những kẻ coi dân chúng như cỏ rác, súc sinh. Trong nháy mắt, trước cửa viện vốn náo nhiệt đã trở nên quạnh quẽ.

Hắn thở dài, đứng dậy nhặt những nông cụ của đám người kia bỏ lại, xếp gọn vào trong sân để chờ họ quay lại lấy.

— Tri Hành ca, muội đưa cơm tới cho huynh đây...

Một giọng nói trong trẻo vang lên phía sau. Hắn quay người lại, nhìn theo thảm cỏ xanh mướt ngoài viện. Một tiểu nữ hài buộc hai bím tóc nhỏ đang khệ nệ xách hộp cơm bước nhanh về phía hắn. Tuy nàng chỉ mặc bộ đồ vải thô ráp nhưng không giấu nổi vẻ linh động, đáng yêu.

Hắn bước tới đón lấy hộp cơm, xoa đầu nàng cười nói:

— Tiểu Trăn Trăn, vất vả cho muội rồi, cảm ơn muội nhé.

Tiểu nữ hài vốn không có tên, mẫu thân nàng là Triệu quả phụ trước giờ chỉ gọi nàng là "nha đầu". Sau này người trẻ tuổi đến, nhờ ơn Triệu quả phụ chăm sóc, để báo đáp, hắn đã đặt tên cho nàng là Triệu Trăn. Nhũ danh là Trăn Trăn.

"Đào chi yêu yêu, kỳ diệp trăn trăn", đó là cái tên mang theo sự sinh sôi và sức sống. Vì được đặt tên, tiểu nha đầu có ấn tượng cực tốt với hắn. Quan trọng nhất là hắn luôn kể cho nàng nghe những câu chuyện vô cùng thú vị như Hằng Nga bôn nguyệt hay Công chúa Bạch Tuyết. Trong lòng nàng, Tri Hành ca là người tốt nhất chỉ sau mẫu thân.

Nghe lời cảm ơn, Trăn Trăn ngẩng đầu cười rạng rỡ hơn cả hoa dại ven đường. Đôi mắt nàng cong lại như trăng khuyết, hai lúm đồng tiền sâu hoắm khiến khuôn mặt nhỏ nhắn thêm phần khả ái.

Trên đường đi vào sân, Trăn Trăn nhìn khung cảnh vắng lặng trước cửa, thắc mắc:

— Tri Hành ca, sao chẳng có ai vậy huynh?

Hắn mỉm cười đáp:

— Không vội, phải cho mọi người thời gian thích ứng. Thế sự đổi thay, mọi chuyện đều cần từ từ tiếp nhận.

Nàng nghe không hiểu ý tứ sâu xa đó, chỉ cảm thấy hình như rất có lý.

— Nếu muội có thể làm học sinh của huynh thì tốt biết mấy... — Tiểu nữ hài bỗng hơi thất lạc, vò vò góc áo lẩm bẩm.

Hắn sững lại một chút, rồi ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng vỗ vai nàng:

— Muội còn nhỏ, nhiều tri thức và đạo lý học quá sớm chưa chắc đã là chuyện tốt.

Theo cách nói ở quê hương hắn, tiểu nữ hài hiện tại vẫn đang ở lứa tuổi mầm non. Tuổi này nên được hồn nhiên vui đùa, chạy nhảy khắp núi đồi chứ không phải bị nhốt vào sách vở.

Dù đã nghe lời này nhiều lần, nàng vẫn hỏi lại:

— Vậy đến khi nào muội mới có thể làm học sinh của huynh?

Hắn suy nghĩ một chút, đứng dậy, đưa tay đo từ ngực mình rồi hạ thấp xuống vị trí ngang bụng, ôn nhu nói:

— Đợi khi nào Trăn Trăn cao đến chỗ này của huynh là được.

Nàng ngước nhìn vị trí tay hắn vừa vạch, hì hì cười:

— Tốt quá rồi, vậy muội nhất định phải ăn thật nhiều để mau cao lớn...

— Ha ha ha, được thôi, chúc Trăn Trăn mỗi tháng đều bình an, mau chóng trưởng thành...

Tiểu nữ hài liên tục gật đầu:

— Vâng, muội biết rồi. Tri Hành ca huynh nhất định phải đợi muội đó.

— Được...

Gian sân quạnh quẽ nhờ có tiểu nữ hài mà thêm vài phần sinh khí. Dù chưa chiêu mộ được học sinh nào, nhưng người trẻ tuổi xem chừng chẳng chút vội vàng. Hắn mở hộp cơm, mang ra một đĩa rau xào măng tươi cùng một bát cơm ngô, bắt đầu chậm rãi nhai kỹ nuốt chậm.

— Tri Hành ca, măng này là muội cùng mẫu thân đi hái đấy, ngon lắm, huynh ăn nhiều vào nhé.

— Ừm, tốt lắm...

— Có ai ở đây không?

Đúng lúc này, ngoài viện bỗng vang lên một giọng nói. Cả hắn và tiểu nữ hài đồng thời quay đầu nhìn ra cửa. Một thiếu niên chừng mười mấy tuổi đang đứng đó, dáng vẻ do dự, muốn bước vào nhưng lại có chút rụt rè.

Hắn nuốt xong miếng cơm, buông bát đũa đứng dậy. Hắn bước ra khỏi nhà tranh, đứng giữa sân nhìn thiếu niên kia và trả lời:

— Ngươi tốt, ta là Hứa Tri Hành, viện trưởng của Tri Hành học đường này.