ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Lâm Uyên Hành

Chương 1775. Hỗn Độn thất công tử

Chương 1775: Hỗn Độn thất công tử

Oánh Oánh bay lên không, tò mò tới gần quan sát kỹ chiếc đèn đồng kia. Nàng thấy một tiểu hài đầu to đứng giữa ngọn lửa, cao thấp chỉ bằng một đốt ngón tay, so với nàng còn thấp bé hơn vài phần.

"A, a!"

Oánh Oánh chỉ vào nó kêu lên, quay đầu nói với Tô Vân: "Một đứa bé chỉ bằng đốt ngón tay này! So với nó, ta đúng là nữ cự nhân rồi! Sĩ tử, mau nhìn xem! Thật đáng thương làm sao!"

Tô Vân lại nhìn ra sự bất phàm của chiếc đèn đồng ấy. Bấc đèn kia tựa như linh căn, dầu thắp chính là trụ hồn của một tiểu vũ trụ đã diệt vong luyện chế thành, trông như tinh bàn. Hiển nhiên, uy lực của chiếc đèn này so với Oánh Oánh cũng không hề yếu hơn.

Kỳ lạ hơn là, bên trong ngọn lửa đèn gánh vác vô vàn kiến thức, cực kỳ bác học. Hiển nhiên nó cũng giống như Oánh Oánh, có thể ghi chép truyền thừa để lưu lại hậu thế. Tất nhiên, điểm khác biệt là Oánh Oánh chủ yếu dựa vào việc "ăn" kiến thức của Tô Vân để sống, ghi lại Hồng Mông phù văn của hắn.

Còn đóa lửa nhỏ kia hẳn là phụ trách truyền thừa Tân Hỏa, nên mới lấy tên là Tân Hỏa. So sánh hai bên, Tô Vân chỉ thấy đau lòng thay cho mình.

Ngọn lửa mang tên Tân Hỏa nghe thấy lời Oánh Oánh thì không khỏi tức giận, hỏa diễm bùng lên cao bằng nàng, gắt gỏng: "Cái gì mà nhỏ bé? Tới đây so thử xem!"

Oánh Oánh lấy ra một mẩu bánh hương, cười nói: "Ngươi thật ngốc, ta chỉ trêu ngươi chút thôi, sao lại tưởng thật thế? Ngươi có ăn bánh không?"

Tân Hỏa bớt giận, nhận lấy mẩu bánh.

Oánh Oánh cười bảo: "Trước kia ta từng thấy tượng của ngươi nên nhận ra ngay. Trên tượng thần Tam Thánh Hoàng ở Thiên Phủ động thiên có hình ngươi đó! Ta tên Oánh Oánh, nếu ngươi không chê thì nhận ta làm mẹ nuôi, hoặc gọi một tiếng đại tỷ cũng được."

Tô Vân lắc đầu, mặc kệ hai tiểu gia hỏa trò chuyện phiếm, còn mình thì tiến về phía cung điện Hỗn Độn. Đúng lúc này, hắn cảm nhận được bên trong điện, ngoài khí tức mạnh mẽ thâm trầm của Đế Hỗn Độn, còn có một luồng khí tức khác. Luồng khí này bình thản đến mức tưởng như không tồn tại, nhưng lại phảng phất có mặt ở khắp nơi.

Tô Vân kinh ngạc, khí tức này mang lại cho hắn cảm giác vừa quen thuộc vừa lạ lẫm.

Bước vào trong cung điện, hắn nghe thấy tiếng của Đế Hỗn Độn truyền đến, trầm hùng mà vang vọng: "... Đường xa mà đến, mất tích lâu như vậy, chẳng lẽ đã giải quyết được vấn đề nan giải kia rồi sao?"

Một giọng nói khác, vừa lạ vừa quen, phát ra những đạo ngữ huyền diệu, lấy đại đạo làm ngôn ngữ, chậm rãi đáp: "Sau khi rời khỏi đạo hữu, ta du ngoạn Hỗn Độn hải, chứng kiến vô số vũ trụ tựa như bọt khí sinh ra rồi diệt vong trong dòng hỗn độn. Ta lĩnh ngộ được sự sinh diệt của hỗn độn, nhưng thủy chung vẫn khó lòng tiến thêm một bước."

Tô Vân vô thức lắng nghe, trước mắt hắn bỗng hiện ra cảnh tượng Hỗn Độn hải với vô số vũ trụ bọt khí bùng nở rồi lụi tàn. Đủ loại hạo kiếp bùng phát, chúng sinh sinh tử luân hồi, giãy dụa trong khổ nạn.

Hắn đột nhiên lắc đầu, lộ vẻ kinh ngạc. Chỉ qua vài câu đạo ngữ ngắn ngủi của người kia, hắn phảng phất như đã trải qua vô tận thời gian, cảm giác như đã qua mấy đời người. Nếu hắn không tìm ra được sự đại nhất thống của bản thân ở quá khứ và tương lai, chỉ sợ khi nghe câu này, hắn đã rơi

────────────────────

🔒 Nội dung đầy đủ chỉ dành cho thành viên VIP

Vui lòng nâng cấp tài khoản để đọc trọn vẹn chương này.

────────────────────

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip