ItruyenChu Logo

[Dịch] Lâm Uyên Hành

Chương 1770. Hỗn Độn triều cường (2)

Chương 1770: Hỗn Độn triều cường (2)

Nàng áp mặt vào bia mộ, nức nở: "Đã quá muộn. Ta ước gì có thể quay lại quá khứ, quay lại khoảnh khắc chúng ta mới quen nhau, để được nắm lấy tay chàng và không bao giờ rời xa nữa..."

Tô Vân đứng trong mây mù, lặng nhìn nàng không nói lời nào. Oánh Oánh nhỏ giọng nhắc nhở: "Đó là vợ cũ đấy sĩ tử! Ngựa tốt không ăn cỏ cũ, gương vỡ không lành, nước đổ khó hốt! Ngươi đã thất thủ hai lần rồi, phải kiềm chế lại! Nếu không, tiểu U tử sẽ liều mạng với ngươi đấy!"

Tô Vân nói khẽ: "Dù sao cũng từng có đoạn nhân duyên, thấy nàng khóc thương tâm như thế, ta sao nỡ làm ngơ?"

Hắn thở dài: "Bề ngoài ta tuy cứng rắn nhưng lòng ta mềm yếu lắm, thấy các cô nương khóc là ta chỉ muốn che chở. Giá như trái tim ta có thể chia thành ba phần, à không, năm phần... chia càng nhiều phần càng tốt."

"Đại Cường, tỉnh táo lại đi!" Oánh Oánh nắm cổ hắn lắc điên cuồng.

Ở thế giới bên kia, U Triều Sinh đang khẩn trương luyện hóa nửa mảnh Luân Hồi phi hoàn, chuẩn bị luyện xong sẽ ra liều chết với tên đào hoa này.

May thay, bọn người Ứng Long, Bạch Trạch tìm đến, Sài Sơ Hi vội vàng đứng dậy chỉnh đốn trang phục rồi rời đi, không cho Tô Vân cơ hội ra mặt, nhờ đó mới tránh được một trận huyết chiến giữa U Triều Sinh và Tô mỗ.

Ứng Long và Bạch Trạch đến tế bái, ngồi trước mộ kể lại chuyện cũ ở trấn Thanh Ngư, vừa khóc vừa cười. Hai người uống đến say mướt, bao nhiêu rượu ngon dùng để tế lễ đều trôi sạch vào bụng họ, sau đó mới dìu nhau rời đi.

Họ vừa đi, Trì Tiểu Dao đã tới. Nữ tử này ngồi trước mộ Tô Vân, vẫn mang vẻ thanh thuần, dịu dàng như xưa, khiến lòng hắn xao động.

Oánh Oánh giữ chặt mặt hắn, lay mạnh: "Đại Cường, nhìn ta này! Đừng nhìn nàng ấy! Nhớ lấy mục đích của ngươi, đừng để sắc đẹp cám dỗ!"

Nhưng Tô Vân lại nhớ về buổi sáng năm ấy, Tiểu Dao học tỷ nắm tay hắn chạy băng băng qua những con phố đầy khói lửa ở Sóc Phương thành.

Ngay khi hắn định ra gặp nàng, Trì Tiểu Dao đã đứng dậy, đặt nửa mảnh vỏ trứng trước mộ bia rồi lặng lẽ quay gót.

Tô Vân định tiến lên xem xét thì một vị Đại Đế trẻ tuổi mặc thanh y bước tới, đứng lặng trước mộ. Nhìn mảnh vỏ trứng, ánh mắt y vô cùng phức tạp.

"Mẫu thân trước nay chưa từng nói cha ta là ai."

Vị Đại Đế trẻ tuổi mang tên Trì Thanh Ngư khẽ nói: "Nhưng hôm nay người mang vỏ trứng của ta đến đây, ta mới biết cha mình là ai. Mười mấy huynh đệ tỷ muội của ta nếu biết được, chắc chắn sẽ rất vui mừng và tự hào..."

Oánh Oánh buông tay khỏi mặt Tô Vân, ngơ ngác nhìn Trì Thanh Ngư: "Mười mấy huynh đệ tỷ muội? Nhiều vậy sao?"

Tô Vân cũng hoang mang không kém: "Chuyện này là thế nào?"

Trì Thanh Ngư vừa đi, Tô Kiếp lại dẫn theo Tô Thanh Thanh tới tế bái: "Phụ thân, con sắp thành thân với Thanh Thanh, hôm nay mang con dâu tới để người xem mặt."

Tô Vân lòng đầy ngổn ngang. Lẽ ra hắn nên đích thân chứng kiến con trai thành gia lập nghiệp, nhưng lúc này lại không thể hiện thân.

Thời gian thấm thoát trôi qua, một thời đại huy hoàng bắt đầu rạng rỡ. Với sự phát triển của hệ thống học thuật Nguyên Sóc, khắp các động thiên đều xuất hiện nhân tài, trí tuệ của mỗi cá nhân đều được khai phá tối đa.

Nếu như thời Đế Tuyệt, việc trở thành linh sĩ hay học được tiên pháp là điều vô

────────────────────

🔒 Nội dung đầy đủ chỉ dành cho thành viên VIP

Vui lòng nâng cấp tài khoản để đọc trọn vẹn chương này.

────────────────────

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip