ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Kỹ Năng Của Ta Lại Biến Dị!

Chương 6. Trời ban nguyên chất (2)

Chương 6: Trời ban nguyên chất (2)

"Còn nữa, cảm ơn nhé."

"Cảm ơn vì đã khen ta đẹp trai."

"Để ta mời ngươi ăn món gì ngon."

Hạ Lâm rút ra một chiếc chân sau của Thằn Lằn Khuyển từ bên hông, với tốc độ sấm sét nhét thẳng vào miệng An Nguyệt. Cái miệng nhỏ nhắn nháy mắt bị căng nổ, máu và răng vụn bị ép ra từ bên má. Đôi mắt nàng hiện rõ vẻ kinh hoàng.

Nàng nhìn thấy trên ngực Hạ Lâm có những điểm hồng quang đang nhấp nháy. Trông giống như ánh sáng của bom huyết nhục, nhưng lại không hoàn toàn phải. Nàng còn cảm nhận được sức mạnh của Hạ Lâm vượt xa một hành giả cấp bốn như mình. Điều này thật phi lý. Hắn rõ ràng chỉ là kẻ mới vào tẫn khu... rõ ràng là vậy...

"Ăn đi!"

Tiếng gầm cuồng bạo cắt đứt dòng suy nghĩ của An Nguyệt. Hạ Lâm nhe răng, mắt đỏ ngầu, tóc tai dựng đứng như một kẻ điên dại.

"Ăn cho ta!"

"Ngươi ăn đi! Ăn đi chứ!"

"Không có vị gì đâu! Không khó ăn đâu!"

"Ta đã ăn hết rồi, tại sao ngươi không ăn? Ngươi lấy quyền gì mà không ăn!"

Cái chân Thằn Lằn Khuyển dài cả mét bị Hạ Lâm hung bạo nhét vào miệng An Nguyệt, nghiền nát cổ họng, dạ dày và cả ổ bụng của nàng. Máu từ miệng và cổ nàng phun ra, nhuộm đỏ cả người Hạ Lâm.

Nhưng hắn vẫn không dừng lại!

Sự cưỡng chế khống chế. Sự thân bất do kỷ. Sự tuyệt vọng và bất lực trước khi vào tẫn khu. Sự giãy giụa và ăn uống điên cuồng sau khi vào đây. Những dòng máu trơn trượt, những miếng thịt lạnh lẽo cứng nhắc. Thần kinh căng thẳng liên tục bị kéo đứt, rồi lại được dựng lại trong niềm tin cầu sinh, để rồi cuối cùng đi tới cực đoan.

Ánh mắt An Nguyệt từ kinh hoàng dần chuyển sang tuyệt vọng. Khoang miệng bị phá nát, nàng thậm chí không thể thốt ra lời cầu xin tha thứ. Mãi đến khi Hạ Lâm đột nhiên dừng tay, nở một nụ cười sảng khoái:

"À, ta quên mất, ta không có vị giác, nên mới hỏi ngươi."

"Thế nào, ngon không?"

An Nguyệt không thể trả lời, và Hạ Lâm cũng chẳng cần câu trả lời. Hắn rút cái chân thằn lằn ra, sau đó xoay người quật mạnh xuống!

"Bộp" một tiếng. Cái đầu xinh đẹp của An Nguyệt vỡ tan như một quả dưa hấu.

"Hô..."

Ném chiếc chân khuyển đi, Hạ Lâm thở phào một hơi: "Dễ chịu... thật là dễ chịu..."

Nhân sinh có ba niềm vui lớn, đó là báo thù, báo thù, và vẫn cứ là báo thù!

Chợt, một tiếng rống giận vang lên từ phía xa:

"Ngươi dám!"

Cái chết của An Nguyệt và Nhu Vân đã kinh động đến ba người trong động đá vôi. Lý Bội Bội đang kịch chiến không thể dứt ra, ngược lại Tạ Tiểu Thiên đã chủ động thoát khỏi vòng chiến, mắt đỏ lựng lao về phía Hạ Lâm!

"Tiểu tặc! Ngươi dám giết An Nguyệt! Ngươi nhất định phải chết!"

Hạ Lâm chậm rãi nghiêng đầu, nụ cười càng thêm rạng rỡ:

"Ngươi thầm thương nàng ta sao?"

Hắn nhấc chân tiến tới, tốc độ mỗi lúc một nhanh, bắt đầu chạy như điên:

"Vậy thì ta cũng tiễn ngươi đi một đoạn!"

(Hết chương)