ItruyenChu Logo

[Dịch] Kim Cương Khô Lâu

Chương 48. Quân tranh thế cuộc (2)

Chương 48: Quân tranh thế cuộc (2)

"Ấy! Làm người quan trọng nhất là vui vẻ mà, tiền tài chỉ là vật ngoài thân, đưa đây cho ta!"

Tuyết Liên bĩu môi, đành phải giao túi tiền ra. Triệu Càn Khôn đặt túi vàng nặng trịch lên bàn: "Thế nào, công tử?"

"Một lời đã định!" Như sợ Triệu Càn Khôn đổi ý, Alex lập tức đặt ba mươi kim tệ lên bàn.

Thấy tiểu tử này nhìn chằm chằm vào túi tiền, Tuyết Liên và Triệu Càn Khôn lén lút đập tay nhau dưới gầm bàn.

Nhưng kết quả thật tàn khốc, ván này vẫn là Triệu Càn Khôn thắng. Alex chỉ có thể trơ mắt nhìn kim tệ của mình chui tọt vào túi người khác. Tuy nhiên, túi tiền kia vẫn nằm im trên bàn, không hề xê dịch.

"Ván sau nếu ngài thắng, ngài có thể mang đi hai trăm hai mươi kim tệ!" Triệu Càn Khôn xoa xoa túi tiền, lời nói như có ma lực khiến Alex cắn răng gật đầu: "Tiếp tục!"

Cứ như vậy, ván ván chém giết, lần lượt thất bại. Nói ngắn gọn, nhờ vào cái bẫy tiền cược cao, hai người đã đấu đến tận sáng ngày thứ hai. Triệu Càn Khôn đã thắng nốt đồng kim tệ cuối cùng trong túi Alex.

Trọn vẹn năm trăm kim tệ, đối với đại quý tộc cũng không phải con số nhỏ, huống chi y đi cầu học, đó là toàn bộ lộ phí mang theo.

"Chao ôi, công tử à, không phải ta không muốn giúp ngài, mà do ngài không đủ bản lĩnh..." Triệu Càn Khôn tiếc nuối lắc đầu, lấy từ trong túi ra mười đồng kim tệ, "Chút này coi như tâm ý của ta, phí báo danh và tiền sinh hoạt chắc là đủ, nếu thiếu thì ngài tìm anh trai Công tước nghĩ cách sau vậy..."

Alex thất thần nhìn những đồng kim tệ lấp lánh kia, cuối cùng vẫn cắn răng nói: "Không cần, có chơi có chịu. Hậu duệ của Đồ Long đại công không cần người khác bố thí!" Nói xong, y đứng dậy phất tay áo bỏ đi, không dám ngoảnh lại nhìn bàn cờ thêm lần nào.

Nhìn bóng lưng y đi xa, Tuyết Liên ôm bụng cười ngặt nghẽo: "Ta phải nói thật, Triệu Càn Khôn, ngươi quá xấu xa rồi!"

Triệu Càn Khôn vô tội nhún vai: "Là y cứ đòi đánh cược với ta đấy chứ! Tài nghệ không bằng người, chẳng lẽ lại bắt ta cố ý thua cho y?"

Tuyết Liên lau nước mắt: "Dù sao đi nữa, lần này ngươi xem như đã đắc tội vị công tử này rồi. Với tính cách của y, sau này chắc chắn sẽ tìm ngươi gây rắc rối!"

Triệu Càn Khôn gối hai tay sau đầu: "Cho dù không đắc tội thì y cũng tìm ta gây phiền phức thôi! Ngay từ lần gặp đầu tiên, ánh mắt y nhìn ta đã không đúng rồi. Hoặc là y yêu ta, hoặc là y nhìn ta không thuận mắt!"

Nghe vậy, Tuyết Liên suy nghĩ một chút, gương mặt hơi ửng hồng, cười nói: "Ta lại thấy khả năng thứ nhất rất thú vị đó, thiên tài phương Bắc và thanh niên phương Đông huyền bí, một mối tình cấm kỵ..."

Sắc mặt Triệu Càn Khôn tối sầm lại: "Không ngờ nàng lại là một hủ nữ!"

"Hủ... nữ?" Tuyết Liên nghi hoặc nhíu mày. Triệu Càn Khôn giải thích: "Là chỉ những người phụ nữ thích xem đàn ông yêu nhau ấy."

"Thích... vậy sao?"

"Tức là đàn ông và đàn ông nảy sinh tình cảm với nhau..."

Tuyết Liên như hiểu ra, gật đầu: "Ngươi quả thật luôn nói ra những từ ngữ kỳ quái!"

Triệu Càn Khôn cười hắc hắc: "Trong bụng ta còn nhiều vốn liếng lắm, hay là thay vì vào học viện quốc lập, nàng đi học chuyên ngành văn chương đi, biết đâu lại tạo ra một cuộc cách mạng cho giới văn học đấy!"

"Thôi đi! Mới khen hai câu đã đắc ý rồi!" Tuyết Liên mắng yêu: "Ngươi cứ tập trung mạo hiểm và mạnh lên đi, việc viết lách cứ để ta lo!"

Trong lúc đùa giỡn, Triệu Càn Khôn tinh mắt, ghé sát cửa sổ chỉ về phương Nam: "Đó chính là Đế Đô sao? Thật hùng vĩ!"

Sau hai ngày bay, phi thuyền đã đến bình nguyên Vương Bình ở phía Đông Nam Sư Tâm đế quốc. Qua cửa sổ, có thể thấy con sông lớn nhất của đế quốc – sông Nước Biếc, tựa như một dải lụa xanh mướt. Con sông mẹ của bình nguyên này uốn lượn mềm mại, thủy thế mênh mông, đổ từ phía Đông Nam đế quốc ra biển, tạo nên một vùng châu thổ rộng lớn do phù sa bồi đắp. Tại vị trí thượng nguồn vùng châu thổ khoảng hai mươi cây số, một tòa thành bang khổng lồ sừng sững bên bờ nước hiện ra trước mắt.