ItruyenChu Logo

[Dịch] Kim Cương Khô Lâu

Chương 12. Ác đấu Thái Cổ Long (2)

Chương 12: Ác đấu Thái Cổ Long (2)

Dù là thần binh lợi khí đến đâu cũng không chịu nổi sức mạnh cấp độ này. Chúng được tạo ra để đối đầu với con người, dã thú, hay thậm chí là lũ Ogre cường tráng, nhưng tuyệt nhiên không có món nào được chế tạo để "đồ long".

Trên đời có lẽ không có thợ rèn nào tự phụ đến thế.

Nhưng lại có một nhóm lão pháp sư đầy ngạo mạn!

Họ ẩn mình tại cực địa đại lục suốt mấy chục năm để tạo ra một quái vật tiền cổ vị tằng. Mỗi pháp sư tham gia đều tự hào đứng trước bộ Kim Cương khô lâu màu ám kim này mà nói: "Chờ kẻ này tỉnh lại, quật ngã một đầu cự long cũng chỉ là chuyện nhỏ! Ta không nói loại ngũ sắc long tầm thường, mà là cái con Thái Cổ Long thực thụ ngoài cửa kia kìa!"

Đúng vậy, Kim Cương khô lâu chính là sự tồn tại mạnh mẽ như thế!

Triệu Càn Khôn bị một chưởng vỗ bay nhưng không hề hấn gì. Ngay khi còn ở giữa không trung, hắn rút ra một sợi dây xích có móc kéo quấn quanh hông, dốc lực quăng về phía Thái Cổ Long.

Móc kéo sắc bén bám chặt vào lân phiến, Triệu Càn Khôn ở đầu kia mượn lực đu mình, xoay một vòng rồi trở lại trên cổ rồng! Nhưng lần này, hắn đáp xuống phía đối diện với chỗ vũ khí gãy lúc nãy.

Sợi xích quấn quanh cổ rồng một vòng, Triệu Càn Khôn một tay nắm chặt hai đầu xích để cố định thân hình, tay kia siết chặt nắm đấm, dốc toàn lực nện xuống vảy rồng!

Nắm đấm của Kim Cương khô lâu có các đốt xương mang mũi nhọn, chẳng khác nào một chiếc găng tay gai tự nhiên. Một quyền này giáng xuống, ngay cả lớp lân phiến to như tấm khiên của Thái Cổ Long cũng phải vỡ tan tành.

Hắn giật phăng mảng vảy nát ra, rút một con chủy thủ tỏa ánh sáng xanh lục, đâm mạnh vào phần thịt mềm dưới lớp lân phiến.

Trường mâu còn không đâm thủng được cơ bắp, một con chủy thủ thì làm được gì? Trừ phi đó là chủy thủ phụ ma!

Tại vị trí bị đâm, máu rồng thượng cổ bắt đầu sôi sùng sục, phát ra tiếng xèo xèo. Cơ bắp quanh đó héo rũ, hóa đen rồi tan chảy...

Đây là một con chủy thủ mang hiệu ứng ăn mòn cực mạnh!

Một bên bị đóng băng, một bên bị ăn mòn, trên đỉnh đầu còn bị ghim hai cây trọng chùy, Dagus đại nhân vô cùng phẫn nộ. Y tông mạnh người vào vách băng bên cạnh, ngay chính phía Triệu Càn Khôn đang đứng!

Một tiếng "ầm" rung trời chuyển đất, Dagus ép mạnh cổ vào vách đá vài lần mới thỏa lòng rời ra. Còn Triệu Càn Khôn... lại bị dính chặt vào vách băng.

Kim Cương khô lâu rất cứng, đến long trảo còn không đập nát được, huống chi là vách băng?

Triệu Càn Khôn dĩ nhiên không bị ép dẹp, nhưng hắn lại bị khảm sâu vào trong lòng vách băng. Trên tầng băng vạn năm, một bộ xương khô màu ám kim bị khảm nạm vào đó, tỏa sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời của cực trú.

Trong khi đó, Dagus đại nhân vỗ cánh, khó khăn bay lên không trung, há miệng thật lớn về phía Triệu Càn Khôn!

Y đã nhận ra rồi, cái vật nhỏ này không phải ruồi nhặng, mà là một con rận! Đậu vào đâu là chảy máu chỗ đó. Cách tốt nhất để đối phó với hắn chính là tấn công tầm xa.

Một luồng long tức nóng bỏng dâng lên từ trong cơ thể, đi qua cái cổ dài lao thẳng lên yết hầu. Từ phía Triệu Càn Khôn, hắn gần như có thể nhìn thấy ánh lửa rực cháy trong họng Thái Cổ Long.

Ngay lúc này, Triệu Càn Khôn đang bị khảm trong vách băng đột ngột xé mở một cuộn giấy ma pháp...

Chỉ trong nháy mắt, bầu trời đang trong xanh bỗng mây đen kéo đến nghịt trời, sấm sét cuồn cuộn. Ngay sau đó, một đạo lôi điện khổng lồ từ trên trời giáng xuống, đánh thẳng vào đầu Thái Cổ Long!

Đây không phải do Triệu Càn Khôn cố ý nhắm chuẩn, mà thực sự là vì vị trí của hai thanh chiến chùy cắm trên đầu Dagus quá "đẹp". Cán chùy bằng tinh cương dài hơn hai mét bị vặn vẹo chĩa thẳng lên trời, khiến tia sét cảm thấy không đánh vào đó thì thật có lỗi với bản thân!

Tiếng nổ vang rền, toàn thân Thái Cổ Long bị lôi quang bao phủ. Con cự thú viễn cổ dài hơn trăm mét lập tức "khiêu vũ" giữa không trung.

Thông thường, với lớp da có kháng tính hoàn mỹ, Thái Cổ Long không hề sợ sấm sét, ngay cả cấm chú truyền thuyết cũng chưa chắc gây được tổn thương thực sự. Nhưng đừng quên, tia sét này không đánh vào lớp da rồng cách điện, mà đánh vào cán của hai thanh chiến chùy!

Điện năng khổng lồ theo chiến chùy dẫn thẳng vào sâu trong cơ bắp dưới da, lập tức truyền khắp toàn thân Thái Cổ Long!

Bất kỳ sinh vật nào khi bị điện giật đều sẽ vô thức co rút toàn bộ cơ bắp. Đối với Thái Cổ Long, khối cơ mạnh mẽ nhất chính là cơ hàm cung cấp lực cắn!

Ngay khoảnh khắc bị điện giật, Thái Cổ Long "ụp" một tiếng, dùng hết sức bình sinh ngậm chặt miệng lại. Mà lúc này, luồng long tức phun ra từ tim rồng đã tràn lên đến khoang miệng!

Long tức vốn đang hừng hực thế công định phun ra ngoài, nào ngờ "cửa trước" đột ngột đóng sập. Luồng năng lượng không có chỗ phát tiết liền dội ngược trở lại, lập tức làm cổ Thái Cổ Long phồng to lên một vòng!

Đừng quên, cổ của Thái Cổ Long lúc này không hề nguyên vẹn, hai bên trái phải vẫn còn hai vết thương lớn. Bên trái bị hàn khí đóng băng, bên phải bị chủy thủ ăn mòn mục nát. Khi cổ phồng to, hai vết thương này trở thành yếu điểm chí mạng. Luồng long tức cuồng bạo phá tan phần cơ bắp bị tổn thương, theo kẽ nứt của da rồng mà phun trào ra ngoài!