ItruyenChu Logo

[Dịch] Học Tỷ Của Ta Biết Ma Pháp

Chương 49. Học viện song kiều

Chương 49: Học viện song kiều

Sắp đến giờ vào lớp, Trần Lạc quay đầu nhìn Isabella, lên tiếng: "Hiện tại không có thời gian, một lát nữa ta sẽ giải thích với nàng sau."

Isabella khẽ gật đầu đáp: "Tan học ta sẽ đến tìm ngươi."

Vừa mới ứng phó xong Isabella, Trần Lạc lại thấy một bóng dáng xinh đẹp từ phía không xa đi tới. Alice hôm nay không mặc bộ lễ phục màu tím tối qua mà chọn một bộ y phục hơi ôm sát, càng tôn thêm vóc dáng kiêu người.

Nàng năm nay mới mười bảy tuổi, thật khó tưởng tượng vài năm nữa khi trưởng thành hoàn toàn, nàng sẽ còn rực rỡ đến mức nào.

Alice nhìn Trần Lạc, mỉm cười nói: "Blair niên đệ, buổi sáng tốt lành."

Alice vẫn luôn lễ phép như vậy, Trần Lạc cũng lịch sự đáp lễ: "Alice học tỷ, buổi sáng tốt lành."

"Ục..."

Trần Lạc vừa mở miệng, bên tai liền vang lên một tràng âm thanh kỳ quái.

Điều này khiến vẻ mặt hắn có chút ngượng ngùng. Lúc làm bữa sáng, hắn đã tiêu tốn không ít tinh thần lực, lại chưa kịp ăn gì nên bụng mới không tự chủ được mà kêu lên.

Isabella liếc mắt nhìn hắn, hừ một tiếng: "Blair, ngươi là heo sao? Đêm qua ăn nhiều như vậy, mới đó mà đã đói bụng rồi..."

Alice cũng không nhịn được mà bật cười. Sau khi suy nghĩ một chút, nàng lấy từ trong chiếc túi xách đeo chéo ra một hộp đồ ăn tinh xảo, mở ra đưa cho Trần Lạc rồi nói: "Blair niên đệ, hay là ngươi ăn tạm phần cơm trưa của ta đi. Vừa vặn ta mang theo hai miếng bánh mì, chúng ta mỗi người một miếng."

Trần Lạc hiện giờ vừa nghe thấy bánh mì đã cảm thấy ngán, định bụng từ chối nhưng mũi lại ngửi thấy một mùi thơm ngào ngạt.

Đó là hương thơm hòa quyện giữa mật ong và bơ. Trần Lạc nhìn vào hộp đồ ăn Alice đưa tới, thấy bên trong là hai chiếc bánh mì bơ đẹp mắt, trên mặt còn rắc thêm vài hạt nho khô đều đặn.

Cổ họng hắn bản năng khẽ động, khó xử nói: "Như vậy không tiện lắm..."

Alice mỉm cười: "Dù sao một mình ta cũng ăn không hết, Blair niên đệ coi như giúp ta một tay đi."

Tại vương quốc Nolan, từ chối một thục nữ là hành vi rất thiếu phong độ quý tộc. Huống chi, có ai lại cưỡng lại được sự cám dỗ của bánh ngọt mật ong?

Trần Lạc nhận lấy hộp đồ ăn từ tay Alice: "Vậy thì cảm ơn Alice học tỷ."

Cách đó không xa, Toby nhìn thấy Trần Lạc đứng cạnh Isabella, lại còn thân mật nhận đồ từ tay Alice, lập tức đờ người tại chỗ.

Y ngẩng đầu nhìn phía trước, nhịn không được tự tát mình một cái, lẩm bẩm: "Ta nhất định là đang nằm mơ rồi..."

Miếng bánh mì bơ mật ong của Alice khá nhỏ, sau khi ăn xong, Trần Lạc tuy chưa no hẳn nhưng cũng không còn cảm thấy cồn cào như trước.

Điều này khiến thiện cảm của hắn dành cho vị học tỷ mới gặp hai lần này tăng vọt. Alice mới đúng là hình mẫu quý tộc thục nữ: ôn nhu, hào phóng và lễ phép, chẳng giống "ai kia" vừa nóng nảy, lỗ mãng lại tùy hứng, chẳng có chút dáng vẻ của một đàn chị nào.

Isabella và Alice cùng được xưng tụng là "Học viện song kiều". Qua lần tiếp xúc ngắn ngủi với Alice, Trần Lạc đại khái đã hiểu vì sao nhân khí của nàng tại Thánh Donas lại không hề thua kém Isabella.

Ngoại trừ việc Isabella có phần xinh đẹp hơn Alice một chút, nàng ta dường như không có ưu điểm nào rõ rệt. Alice cũng là một đại mỹ nhân, sở dĩ sự nổi tiếng của nàng không bằng Isabella là do nàng trông chín chắn hơn, không mang vẻ đẹp kiểu "mối tình đầu" như Isabella.

Thế nhưng, sự ôn nhu, tài trí và thấu hiểu lòng người của Alice là thứ mà Isabella thiếu sót. Và quan trọng nhất là thân hình của nàng thực sự tốt đến mức khiến người ta phải ghen tị.

Sự khác biệt giữa hai nàng chính là: khi Trần Lạc đói, Isabella sẽ trêu hắn là heo, còn Alice lại chia sẻ bánh mì bơ mật ong cho hắn.

"Blair niên đệ, hẹn gặp lại."

"Alice học tỷ, hẹn gặp lại."

"Blair, tan học ta tới tìm ngươi, đừng có chạy lung tung đấy..."

Sắp đến giờ vào lớp, Trần Lạc chia tay Isabella và Alice tại cửa phòng học rồi một mình đi vào.

Isabella lườm Alice một cái, hừ lạnh rồi đi lên tầng ba dành cho năm cuối. Alice cũng không để ý đến nàng, chỉ đứng nhìn theo bóng lưng Trần Lạc đi vào lớp, vẻ mặt đầy suy tư.

Sự hiếu kỳ của nàng dành cho Blair ban đầu chỉ vì những lời đồn thổi về mối quan hệ giữa hắn và Isabella. Isabella là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của nàng tại học viện, bất kể gia thế hay thiên phú đều ngang ngửa nhau. Isabella thắng về khuôn mặt, còn nàng thắng về vóc dáng, tổng thể xem như bất phân thắng bại.

Alice rất tò mò, người mà Isabella để mắt tới sẽ là hạng người thế nào.

Nhưng sau khi tiếp xúc với Blair vào tối qua, nàng nhận ra quan hệ giữa họ không giống như lời đồn. Dù chuyện hẹn hò là giả, nhưng Alice lại phát hiện ra ở hắn những điều còn đáng kinh ngạc hơn nhiều.

Câu đố Laus được giải mã, vị học giả danh dự trẻ tuổi nhất của Hiệp hội Toán học, bài toán "Chín cây cầu" làm khó cả giới học thuật được hắn giải quyết nhẹ nhàng... Chỉ một câu hỏi hắn đặt ra cho Fitch đã khiến tất cả học giả có mặt rơi vào điên cuồng. Vẻ mặt vừa nghiêm túc vừa pha chút sợ hãi của các phó hội trưởng tối qua, nàng vẫn chưa thể nào quên.

Sáng sớm nay, khi các học giả trong gia tộc trở về từ Hiệp hội, cô Nyxia mà nàng kính trọng nhất đã căn dặn nàng phải tạo dựng quan hệ tốt với Blair, tốt nhất là trở thành bạn bè. Đánh giá của cô Nyxia về Blair càng khiến lòng nàng không thể bình lặng.

"Hắn là học giả danh dự trẻ tuổi nhất, và có khả năng trở thành một Đại học giả..."

Alice hiểu rất rõ sức nặng của ba chữ "Đại học giả". Đó là những trí giả đứng trên đỉnh cao của học thuật, là tài sản của toàn nhân loại. Ở bất kỳ quốc gia hay thành phố nào, họ đều nhận được sự tôn kính tuyệt đối.

Blair rồi sẽ trở thành người như vậy sao?

Alice nhìn về hướng lớp 5 năm thứ hai, trong mắt tràn đầy sự mê mang xen lẫn hiếu kỳ nồng đậm.

Khi Trần Lạc vào đến lớp, bên trong đã có khá đông người.

Hắn vừa ngồi xuống chỗ của mình, Toby đã từ cửa sau lẻn vào, vội vã đặt cặp sách xuống rồi nhìn hắn chằm chằm: "Blair, vừa nãy ở bên ngoài, ngươi đứng cùng ai vậy?"

Tiết đầu tiên là môn Toán, Trần Lạc mở sách giáo khoa ra đáp: "Học tỷ Isabella."

Toby nói: "Isabella thì ta biết rồi, còn cô gái kia thì sao?"

"Học tỷ Alice."

Toby lúc này mới chắc chắn mình không nhìn lầm, y kinh ngạc hỏi: "Ngươi quen học tỷ Alice từ bao giờ?"

"Tối qua."

"..."

Nhìn thấy Toby há hốc mồm, vẻ mặt bắt đầu hiện lên nét cười ám muội, Trần Lạc biết y lại nghĩ xiên xẹo nên bổ sung thêm: "Tối qua lão sư Britney đưa ta đi dự một buổi hội thảo học thuật, ta quen học tỷ ở đó."

Toby truy vấn: "Vậy vừa nãy hai người làm gì mà ta thấy ngươi cầm tay học tỷ Alice?"

Trần Lạc giải thích: "Ta chưa ăn sáng, học tỷ chia bánh ngọt cho ta thôi."

Toby dùng ánh mắt kỳ quái nhìn hắn. Học tỷ Alice và học tỷ Isabella đều là nữ thần của học viện, làm sao có chuyện mới gặp một lần đã chia sẻ bữa sáng cho người khác phái? Quan hệ giữa hai người chắc chắn không đơn giản như thế.

Toby liếm môi, hỏi nhỏ: "Bánh của học tỷ Alice ăn ngon không?"

Trần Lạc gật đầu: "Vị mật ong bơ, hương vị rất khá."

"Có lớn không?"

"Thật sự rất lớn..."

Trần Lạc bỗng khựng lại, nhìn Toby hỏi: "Ngươi đang nói cái gì vậy?"

Toby cũng nhìn hắn hỏi ngược lại: "Thế ngươi đang nói cái gì?"

"Ta nói cái bánh."

"Ta cũng nói cái bánh mà."

"Hiểu rồi..." Toby nở một nụ cười đầy bí hiểm với Trần Lạc, rồi chợt nhìn ra phía cửa: "Lão sư Britney tới rồi."