ItruyenChu Logo

[Dịch] Học Tỷ Của Ta Biết Ma Pháp

Chương 24. Cảnh cáo

Chương 24: Cảnh cáo

Isabella liếc nhìn Trần Lạc, tháo túi tiền thêu hoa màu trắng bên hông ném cho hắn, tùy ý nói: "Khỏi cần đếm, vừa vặn mười kim tệ."

Cầm túi tiền trong tay, Trần Lạc dù mặt không biểu lộ gì nhưng trong lòng đã sớm vui như mở hội. Lần này đúng là một món hời bất ngờ. Có số tiền này, hắn có thể tiếp cận những kiến thức ma pháp cao cấp hơn tại Hiệp hội Ma pháp. Việc đánh cược với Isabella đã giải quyết được nỗi lo vây khốn hắn bấy lâu.

Dù thua mười kim tệ nhưng Isabella dường như không mấy bận tâm. Nàng nhìn về phía xa, lẩm bẩm: "Sau này thật sự sẽ có định luật Blair - Isabella sao?"

Trần Lạc cất túi tiền, đáp: "Nếu ngươi muốn, ngươi có thể đứng tên phía trước."

Đôi mắt đẹp của Isabella sáng lên, nàng quay sang hỏi: "Ngươi chấp nhận đứng sau ta sao?"

Dù nội dung định luật là một, nhưng thứ tự trước sau lại mang ý nghĩa rất khác biệt. "Định luật Blair - Isabella" và "Định luật Isabella - Blair" khác nhau rất xa, bởi người ta thường chỉ ghi nhớ cái tên đầu tiên, kẻ đứng sau chỉ là cái bóng làm nền.

Trần Lạc khẽ gật đầu: "Nếu như ngươi bằng lòng trả thêm mười kim tệ nữa."

Isabella chống nạnh, nhíu mày nhìn hắn: "Blair, nguyên tắc của ngươi đâu rồi?"

Nàng rất muốn đặt tên mình lên trước, nhưng nàng cũng có lòng tự tôn của riêng mình. Vừa rồi nàng chỉ thuận miệng hỏi qua, không ngờ Blair lại hoàn toàn không để ý đến điều đó. Hắn lẽ nào không biết đối với bất kỳ học giả nào, đây đều là vinh quang không thể sẻ chia sao?

Nếu là kẻ khác, Isabella có lẽ sẽ nghĩ họ đang mê đắm sắc đẹp của mình nên cố ý nịnh bợ, nhưng với Blair thì khác. Hắn nhìn giáo sư Britney còn có thần sắc hơn là nhìn nàng.

Trần Lạc không quan tâm đến danh tiếng, không phải vì hắn thanh cao, mà đơn giản vì hắn thấy kim tệ thực dụng hơn nhiều. Mười kim tệ đủ để hắn đọc sách ở Hiệp hội Ma pháp cả năm trời.

Thái độ bình thản của Trần Lạc cuối cùng cũng khiến Isabella nảy sinh nghi hoặc. Đến chuyện lưu danh sử sách mà hắn cũng không màng, vậy rốt cuộc hắn quan tâm điều gì? Giờ khắc này, nàng bỗng cảm thấy tò mò về người thanh niên trước mặt.

Isabella hỏi: "Blair, lý tưởng của ngươi là gì?"

Trần Lạc suy nghĩ một chút rồi tùy tiện đáp: "Thánh Ma Đạo Sư."

Isabella ngẩn người, sau đó ôm bụng cười ngặt nghẽo: "Ngươi? Thánh Ma Đạo Sư? Ngay cả vương quốc Lorrain còn chẳng có lấy một vị, ngươi có biết để đạt đến cấp bậc đó khó khăn thế nào không?"

Thánh Ma Đạo Sư tại vương quốc Lorrain hay trên cả đại lục Thần Ân đều là tồn tại trong truyền thuyết. Nàng chỉ từng nghe qua danh hiệu chứ chưa từng thấy ai chạm tới cảnh giới ấy. Với một kẻ bị thần bỏ rơi như Blair, giấc mơ này không phải là lý tưởng, mà là si tâm vọng tưởng.

Trần Lạc chỉ mỉm cười rồi quay người rời đi. Với Isabella, đó có thể là một trò đùa, nhưng với hắn, đó lại là hy vọng duy nhất.

Không tranh luận cũng không giải thích, Trần Lạc để mặc Isabella đứng ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng mình. Nghĩ đến thái độ thong dong nhưng không giống như đang nói đùa của hắn, hồi lâu sau nàng mới lắc đầu lẩm bẩm: "Thật là một tên kỳ quái!"

Trong mắt nàng, mộng tưởng của hắn chỉ là một câu chuyện cười, nhưng khi nghĩ đến việc sắp có một định luật mang tên mình ra đời, lòng nàng lại trở nên đắc ý.

Khi Trần Lạc trở lại phòng học, Toby vẫn chưa về. Hôm qua y quên làm bài tập toán nên bị giáo sư Britney phạt ở lại trường, đến giờ vẫn còn loay hoay.

Thấy Trần Lạc, Toby như thấy cứu tinh, vội đứng bật dậy: "Blair, ngươi đến đúng lúc lắm, ta còn mấy câu này không biết làm, mau lại đây giúp ta với..."

"Để mai đi, giờ ta phải ra ngoài một chuyến." Trong túi đã có tiền, Trần Lạc nôn nóng muốn đến Hiệp hội Ma pháp ngay. Hắn thu xếp sách vở trên bàn, chuẩn bị rời đi.

"Vậy chúng ta cùng đi, ta cũng đang định về." Toby nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi nói tiếp: "Đúng rồi, mai tiết thứ hai mới là toán, tiết lịch sử đầu giờ ngươi cho ta mượn bài tập để chép nhé..."

Trần Lạc thuận miệng đồng ý. Hai người vừa bước ra khỏi phòng học thì bị vài bóng người chặn đường.

Toby nhìn kẻ dẫn đầu, đứng sát cạnh Trần Lạc, nắm chặt nắm đấm hét lớn: "Baader, các ngươi muốn làm gì? Muốn đánh nhau sao?"

Kẻ chặn đường chính là Baader, người vừa có xung đột với họ vài ngày trước. Theo ký ức của nguyên chủ, Baader là đại ca của ban 5 năm thứ hai, trước kia Blair thường xuyên bị y bắt nạt.

Baader nhìn họ với vẻ khinh miệt: "Lần này không phải ta tìm các ngươi..."

Y cùng đồng bọn dạt sang hai bên, nhường đường cho một người từ phía sau bước lên.

"Fi... học trưởng Fitch!" Thấy người đó, Toby run bắn lên, mặt mày tái mét. Y theo bản năng định lùi lại, nhưng sau một thoáng do dự vẫn chọn đứng bên cạnh Trần Lạc.

"Ngươi chính là Blair?"

Trần Lạc thản nhiên nhìn đối phương: "Tìm ta có việc gì?"

Fitch cau mày, sự bình tĩnh của Trần Lạc nằm ngoài dự liệu của y. Vì thân phận đặc biệt, ở học viện Thánh Donas này hầu như không ai dám dùng giọng điệu đó nói chuyện với y.

Ngay sau đó, Fitch giãn cơ mặt, hờ hững nói: "Sau này hãy tránh xa Isabella ra, nàng không phải hạng người ngươi có thể chạm vào."

Dứt lời, y chẳng buồn liếc nhìn Trần Lạc thêm lần nào, tiêu sái quay người bỏ đi. Baader ném cho Trần Lạc một cái nhìn cảnh cáo, dù vẻ mặt có chút không cam lòng nhưng vẫn lầm lũi đi theo Fitch.

Khi đám người kia đã khuất bóng, Toby tựa lưng vào tường thở phào nhẹ nhõm. Trần Lạc hỏi: "Fitch là ai vậy?"

"Ngươi đến cả học trưởng Fitch mà cũng không biết sao..." Toby lộ vẻ không thể tin nổi, nhưng rồi lại tặc lưỡi: "Mà thôi, trong mắt ngươi ngoài giáo sư Britney ra thì còn thấy ai nữa đâu."

Trần Lạc nhìn theo hướng Fitch vừa đi, hỏi tiếp: "Ngươi sợ hắn lắm sao?"

"Trong học viện này có ai không sợ hắn chứ?" Toby thở dài: "Hắn đến từ gia tộc Howard, một gia tộc có địa vị rất lớn ở thành Yapool. Tử tước Howard lại là nhân vật quan trọng của 'Phái Số Học', vài giáo sư trong học viện cũng thuộc phái này. Học trưởng Fitch là con trai út của ngài ấy, đắc tội với hắn thì ngươi đừng mong ở lại học viện Thánh Donas này nữa."

Trần Lạc cảm thấy hơi bất đắc dĩ. Dù hắn và Isabella đã giảng hòa, nhưng những lời đồn thổi hiển nhiên đã lan quá xa. Đại tiểu thư Isabella giờ đây bỗng chốc trở thành mầm họa trong mắt kẻ khác.

Tuy nhiên, hắn vốn chẳng có ý định gì với Isabella nên cũng không bận tâm đến lời đe dọa của Fitch. Chỉ là cái câu "không được chạm vào Isabella" của y có vẻ đã hơi muộn rồi...

Toby nhìn Trần Lạc, nghiêm túc dặn dò: "Blair, ngươi phải cẩn thận đấy. Mấy tháng trước có một vị học trưởng đắc tội với Fitch, chỉ vài ngày sau đã phải thôi học rồi."

"Ta biết rồi." Trần Lạc không sợ phiền phức, nhưng cũng không thích phiền phức. Nhất là khi mới tới thế giới này, hắn muốn sống khiêm nhường một chút. Nếu không cần thiết, hắn sẽ không gây hấn với ai, nhưng nếu có kẻ không biết điều, hắn cũng chẳng phải hạng người dễ bị bắt nạt.

Hắn nhìn Toby hỏi: "Ngươi biết ở đâu có tiệm may không?"

"Biết chứ." Toby gật đầu rồi thắc mắc: "Ngươi hỏi cái đó làm gì?"

Quần áo của Blair vốn đã cũ nát, đối với một người ưa sạch sẽ như Trần Lạc thì thật khó lòng chịu đựng. Trước kia vì túi tiền trống rỗng nên đành chịu, nay vừa kiếm được một khoản từ Isabella, hắn dự định đi may vài bộ đồ mới, tiện thể thay luôn bộ chăn đệm.

Toby dẫn Trần Lạc đến một tiệm may. Sau khi đo đạc và tính toán hồi lâu, người thợ may ngẩng đầu nói: "Năm bộ quần áo, một bộ chăn đệm, tổng cộng là 60 ngân tệ, tiền đặt cọc là 30 ngân tệ."

Quần áo và chăn đệm làm từ tơ lụa ở đây được coi là hàng xa xỉ, vốn chỉ dành cho giới quý tộc. May mà túi tiền của Trần Lạc hiện giờ đã rủng rỉnh hơn, hắn không thấy quá xót xa.

Hắn lấy túi tiền của Isabella ra, rút một kim tệ đưa tới.

Toby biết rõ hoàn cảnh của Trần Lạc, đang định hỏi hắn lấy đâu ra nhiều tiền như vậy thì đột nhiên nhìn thấy chiếc túi tiền màu trắng thêu chỉ vàng. Y đứng chết trân tại chỗ, lẩm bẩm: "Blair, túi tiền này ngươi lấy ở đâu ra?"

"Ta từng thấy nó rồi, đây là của học tỷ Isabella..." Không đợi Trần Lạc trả lời, Toby bỗng ngẩng phắt đầu lên, kinh hãi hỏi: "Blair, không lẽ ngươi đã được học tỷ Isabella... bao nuôi rồi sao?"