Chương 22: Đánh cược (2)
Thực tế, Trần Lạc không mấy hứng thú vì hắn nhận ra quy luật vật lý ở đây tương tự như ở Trái Đất, chỉ là trình độ nhận thức của họ phát triển quá chậm, thậm chí chưa bằng thời Trung cổ ở châu Âu.
Trong bài tập vừa rồi có một câu hỏi: Ném một viên đá xuống giếng sâu, sau một khoảng thời gian lại ném tiếp một viên đá nặng gấp đôi viên trước, hỏi khi nào viên thứ hai đuổi kịp viên thứ nhất?
Với những người chưa biết đến quy luật rơi tự do, họ sẽ coi đây là bài toán về tốc độ đuổi kịp. Tuy nhiên, Trần Lạc đã từng làm thí nghiệm và biết rằng trong điều kiện bỏ qua lực cản, vật nặng hay nhẹ đều rơi với gia tốc như nhau. Hắn đưa ra đáp án là: Nếu giếng vô hạn sâu, viên đá lớn sẽ vĩnh viễn không bao giờ đuổi kịp viên đá nhỏ.
Lão sư Britney rõ ràng không đồng tình với đáp án này. Nàng đặt tờ giấy xuống, nhìn sang Isabella: "Isabella, ngươi vừa học về định luật vật rơi, hãy giải thích lại câu này cho Blair nghe."
Isabella nhìn Trần Lạc, bất đắc dĩ lên tiếng: "Tiền nhân đã dạy, tốc độ rơi của vật thể tỉ lệ thuận với khối lượng của chúng. Vật càng nặng thì rơi càng nhanh..."
Trần Lạc cắt lời: "Học tỷ đã tự mình kiểm chứng chưa?"
Isabella lườm hắn một cái: "Khối lượng lớn thì rơi nhanh hơn, đó là chân lý của tiền nhân suốt hàng ngàn năm qua, là thường thức của mọi người, cần gì phải kiểm chứng?"
Trần Lạc hỏi ngược lại: "Tiền nhân nói thì chắc chắn đúng sao?"
Isabella chống nạnh, gắt lên: "Blair, ngươi dám chất vấn cả tiền nhân?"
Vẻ mặt Trần Lạc vẫn thản nhiên: "Khoa học cần sự nghiêm túc. Những chân lý không chịu được sự kiểm chứng thì không phải là chân lý."
"Ý ngươi là tiền nhân đã sai sao?" Isabella khoanh tay trước ngực, mỉa mai nhìn hắn: "Dám đánh cược không?"
Trần Lạc vốn chỉ thuận miệng nói ra, hắn chẳng rảnh hơi đi giúp họ xây dựng lại hệ thống khoa học. Đối mặt với sự khiêu khích của nàng, hắn xua tay: "Không cược, làm học sinh mà đánh bạc là hành vi không tốt."
Isabella khích tướng: "Ta cược một đồng kim tệ."
Trần Lạc liếc nàng: "Nàng nghĩ ta thiếu một đồng kim tệ đó sao?"
Isabella cười lạnh: "Mười đồng."
"Cược nhỏ giải khuây vậy." Trần Lạc quay sang mỉm cười với Britney: "Lão sư Britney, xin người hãy làm chứng cho chúng ta."