Chương 52: Khách không mời
Bóng tối bao trùm lấy cô nhi viện, chỉ có tiếng mưa rơi tí tách trên những mái tôn cũ kỹ. Cơ Minh Hoan, lúc này trong thân phận Cố Văn Dụ, đứng lặng lẽ dưới tán cây già đại thụ đối diện cổng chính. Hắn mặc một chiếc áo khoác đen rộng thùng thình, mũ trùm đầu kéo thấp che khuất nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh đang quan sát từng cử động nhỏ bên trong.
Hắn khẽ lẩm bẩm: "Hy vọng vị viện trưởng đáng kính kia vẫn còn thức."
Cơ Minh Hoan không chọn đi cửa chính. Hắn đi vòng ra phía sau, nơi có bức tường gạch bị rêu phong phủ kín và một vài đoạn dây kẽm gai đã gỉ sét. Với sự linh hoạt của cơ thể mới, hắn dễ dàng vượt qua chướng ngại, đáp xuống thảm cỏ mềm mà không gây ra tiếng động nào.
Tiến gần đến dãy nhà hành chính, hắn nhận thấy ánh đèn từ phòng làm việc của viện trưởng vẫn đang sáng. Qua khe cửa sổ khép hờ, bóng của một người đàn ông in dài trên bức tường đối diện. Đó chính là viện trưởng — người mà theo ký ức của "Hắc Noãn", luôn giữ một vẻ mặt hiền từ nhưng lại che giấu vô số bí mật đen tối.
Cơ Minh Hoan áp sát tai vào vách tường, hơi thở giữ nhịp đều đặn. Bên trong bắt đầu có tiếng đối thoại.
"Mẫu thử số 109 vẫn chưa ổn định?" Giọng viện trưởng trầm thấp, mang theo vẻ không hài lòng.
"Thưa ngài, phản ứng đào thải quá mạnh. Chúng ta cần thêm... 'nguyên liệu' trẻ tuổi hơn." Một giọng nói khác lạ lẫm vang lên, nghe lạnh lẽo và máy móc.
Cơ Minh Hoan nheo mắt. "Nguyên liệu" sao? Thuật ngữ này nghe thật chói tai. Hắn biết mình đã tìm đúng chỗ.
Hắn lấy từ trong túi ra một thiết bị nghe lén siêu nhỏ, nhẹ nhàng gắn vào bậu cửa sổ. Tuy nhiên, ngay khi thiết bị vừa được kích hoạt, một cảm giác ớn lạnh sống lưng bất chợt ập đến. Bản năng chiến đấu từ những ngày ở Lữ đoàn Bạch Nha khiến hắn lập tức đổ người sang một bên.
Vút!
Một thanh phi dao xé toạc màn mưa, cắm phập vào đúng vị trí đầu hắn vừa đứng cách đó một giây.
"Kẻ nào?" Tiếng quát từ bên trong phòng làm việc vang lên cùng lúc với tiếng đổ vỡ của bàn ghế.
Cơ Minh Hoan đứng thẳng người, phủi nhẹ lớp bụi trên vai, đôi mắt bình thản nhìn về phía bóng tối sâu thẳm của hành lang, nơi một bóng người cao lớn đang chậm rãi bước ra. Kẻ đó quấn băng gạc đầy mặt, chỉ để lộ một con mắt đỏ ngầu đầy sát khí.
"Không ngờ ở nơi hẻo lánh này lại có thể gặp được 'khách quý' thế này." Kẻ quấn băng gạc khàn giọng nói, trên tay gã lại xuất hiện thêm một thanh phi dao khác.
Cơ Minh Hoan nhếch môi, một nụ cười không mang theo hơi ấm: "Ta chỉ là một người qua đường tò mò thôi. Nhưng có vẻ như bí mật của các ngươi không được thân thiện cho lắm."
Hắn khẽ cử động ngón tay, chuẩn bị gọi ra Thiên Khu. Cuộc thăm dò này xem chừng sẽ không kết thúc trong êm đẹp như hắn tưởng.
────────────────────
🔒 Nội dung đầy đủ chỉ dành cho thành viên VIP
Vui lòng nâng cấp tài khoản để đọc trọn vẹn chương này.
────────────────────
- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền