ItruyenChu Logo

Chương 43: Sương mù và thám tử

Cơ Minh Hoan, hay lúc này là Sherlock, bước đi thong dong trên con phố Baker. Màn sương mù dày đặc đặc trưng của Luân Đôn như một tấm màn xám xịt, che khuất tầm nhìn và nuốt chửng những tia sáng yếu ớt từ đèn đường.

Hắn khẽ điều chỉnh lại chiếc mũ đi săn trên đầu, cảm giác này vô cùng chân thực. Từ luồng không khí lạnh lẽo thấm qua lớp áo măng tô đến vị chát nhẹ của sương muối vương trên đầu lưỡi, tất cả đều nhắc nhở hắn rằng "Chế độ Phân Liệt Hoàn Toàn" đã đưa ý thức của hắn tiến vào một thực tại mô phỏng ở cấp độ cực hạn.

Lúc này, trong đầu hắn hiện lên một bảng trạng thái mờ nhạt:

【Tên: Sherlock】 【Trạng thái: Tỉnh táo (Hỗn loạn +5%)】 【Vật phẩm mang theo: Đồng hồ bỏ túi bị nguyền rủa (Cấp D - Đã phong ấn), Gậy ba-toong gỗ mun (Vật dụng thường).】 【Kỹ năng thiên phú: Tư duy diễn dịch (Bị động).】

"Hỗn loạn tăng lên rồi sao?"

Sherlock lẩm bẩm. Hắn hiểu rằng việc sử dụng sức mạnh của "Quỷ" hoặc đơn giản là tồn tại trong thế giới này với tư cách một Kẻ Trục Quỷ sẽ liên tục bào mòn sự tỉnh táo của bản thân. Một khi chỉ số hỗn loạn đạt mức 100%, linh hồn hắn sẽ hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho thực thể bên trong đồng hồ chiếm hữu.

Phía trước, một bóng người hớt hải chạy xuyên qua màn sương, va mạnh vào vai Sherlock.

"Xin lỗi! Tôi vô cùng xin lỗi!"

Đó là một người đàn ông trung niên mặc bộ đồ lao công bẩn thỉu, khuôn mặt tái mét, hơi thở dồn dập như vừa nhìn thấy thứ gì đó kinh tởm lắm. Gã không kịp đứng lại phân trần mà tiếp tục lao đi về hướng đồn cảnh sát.

Sherlock đứng lại, mắt nheo lại. Dưới tác động của "Tư duy diễn dịch", một loạt thông tin hiện ra trong tâm trí hắn: vết máu bắn tia trên gấu quần của gã đàn ông, mùi vôi bột nồng nặc và cả một mẩu giấy nhỏ rơi ra từ túi áo đối phương trong lúc va chạm.

Hắn cúi người nhặt mẩu giấy lên. Trên đó chỉ vỏn vẹn một địa chỉ: Số 13, hẻm Whitechapel.

"Nơi bắt đầu sao?"

Sherlock thu mẩu giấy vào túi, xoay nhẹ cây gậy ba-toong rồi rẽ vào một con ngõ tối.

Cùng lúc đó, ở một thực tại khác, tại thành phố ngầm sâu dưới lòng đất, thực thể mang tên "Hắc Dũng" cũng đang từ từ mở mắt giữa đống phế tích. Hai luồng ý thức, hai bối cảnh khác biệt, nhưng tất cả đều đang chịu sự chi phối từ một hạt nhân duy nhất: Cơ Minh Hoan.

Sự phân liệt này mang lại một gánh nặng trí tuệ khủng khiếp, nhưng đồng thời cũng đem đến một cảm giác phấn khích chưa từng có.

Hắn đang chơi một ván cờ với chính mình, trên hai bàn cờ hoàn toàn khác biệt.

Tiếng chuông đồng hồ từ tháp Big Ben vang lên trầm mặc, báo hiệu cho sự khởi đầu của một đêm dài không ngủ tại Luân Đôn. Sherlock dừng chân trước một căn nhà cũ nát, nơi mùi máu tanh nồng đã bắt đầu vượt qua cả sự ngăn trở của sương mù.

Hắn đẩy cửa bước vào.

Cuộc đi săn của Kẻ Trục Quỷ chính thức bắt đầu.