Chương 25: Dấu vết
Bản tin trên tivi vẫn tiếp tục xoay quanh chủ đề về dị năng giả bí ẩn đêm qua. Những hình ảnh mờ nhòe từ camera giám sát được phóng đại, khiến bóng dáng của "Hắc Noãn" trông càng thêm quái dị và lạc lõng giữa phố thị phồn hoa.
Cơ Minh Hoan nhìn chằm chằm vào màn hình, thầm đánh giá bộ trang phục "kén đen" của chính mình qua góc nhìn của người khác. Quả thực, nếu không phải vì cần che giấu danh tính tuyệt đối, hắn cũng chẳng muốn khoác lên người thứ trông như đống giẻ rách quấn quanh thân thể kia.
Tô Tử Mạch cầm điều khiển chuyển kênh, vẻ mặt đầy sự khinh thường:
"Cái hội Dị Hành Giả này cũng thật rảnh rỗi, đặt cái mật danh nghe vừa sến vừa quê. Hắc Noãn? Sao không gọi là sâu róm đen cho rồi?"
Hắn nhếch môi, lười biếng đáp:
"Dù sao người ta cũng vừa cứu năm mạng người, ngươi đừng khắt khe quá. Biết đâu kẻ đó là một vị anh hùng thích ẩn mình thì sao?"
"Anh hùng?" Nàng hừ lạnh một tiếng. "Trong thời đại này, kẻ mạnh lộ diện thường chẳng có kết cục tốt đẹp gì. Hoặc là bị chiêu mộ làm công cụ cho hiệp hội, hoặc là bị đám thợ săn tiền thưởng rình rập. Cái gã Hắc Noãn này nếu thông minh thì nên trốn cho kỹ vào."
Ánh mắt Cơ Minh Hoan hơi lóe lên. Lời nói của Tô Tử Mạch nghe không giống như suy nghĩ của một nữ sinh mười sáu tuổi bình thường. Nó mang theo sự tỉnh táo, thậm chí là một chút châm biếm sâu cay về thế cục của giới dị năng giả.
Đúng lúc này, khung nhiệm vụ trong tầm mắt hắn lại nhấp nháy, nhắc nhở về sự tồn tại của bí mật mà nàng đang nắm giữ.
Hắn vươn vai, giả bộ vô tình hỏi:
"Nói mới nhớ, đêm qua ngươi ngủ ở nhà bạn học nào thế? Sao không thấy nhắc tới tên bao giờ?"
Động tác bấm điều khiển của Tô Tử Mạch khựng lại trong tích tắc, rất nhỏ, nhưng không thoát khỏi đôi mắt nhạy bén của Cơ Minh Hoan. Nàng thản nhiên trả lời, mắt vẫn nhìn tivi:
"Lâm Tuyết, bạn cùng lớp. Chúng ta cùng nhau làm bài tập hè, muộn quá nên ta ở lại luôn. Huynh quan tâm chuyện này làm gì? Bình thường huynh có bao giờ để ý đến ta đâu."
"Thì cũng phải hỏi han chút chứ, nhỡ đâu ngươi đi gây họa ở ngoài, anh cả lại mắng ta không biết trông em."
"Huynh lo cho cái thân mình trước đi." Tô Tử Mạch đứng dậy, ném điều khiển xuống ghế. "Ta đi tắm, mùi mồ hôi sau khi chơi tennis thật khó chịu."
Nhìn bóng dáng nàng đi lên lầu, đôi mắt Cơ Minh Hoan nheo lại. Trong ký ức của Cố Văn Dụ, em gái hắn đúng là có chơi tennis, nhưng túi vợt nàng mang về hôm nay lại sạch sẽ đến lạ lùng, ngay cả phần quấn cán vợt vốn dễ bám bẩn cũng trắng tinh như mới.
Hơn nữa, mùi hương thoảng qua khi nàng đi ngang không phải mùi mồ hôi, mà là mùi thuốc khử trùng cực nhẹ, loại thường dùng trong các phòng thí nghiệm hoặc bệnh viện tư nhân.
"Lâm Tuyết sao?"
Hắn khẽ lẩm bẩm, ngón tay bọc băng gạc gõ nhịp trên thành sofa.
Kỳ nghỉ hè này xem ra sẽ không hề yên ả như hắn tưởng. Không chỉ có những âm mưu ngoài phố thị, mà ngay trong chính căn nhà này, dường như mỗi thành viên đều đang diễn một vai kịch của riêng mình.
Cơ Minh Hoan hít một hơi sâu, cảm nhận sức mạnh dị năng đang cuộn trào trong huyết quản. Hắn cần phải nhanh chóng làm quen với cơ thể này và nâng cao thực lực. Điểm phân liệt và điểm kỹ năng từ nhiệm vụ của Tô Tử Mạch chính là thứ hắn đang khao khát nhất lúc này.
Tiếng nước chảy từ phòng tắm trên lầu vang xuống. Cơ Minh Hoan đứng dậy, đi về phía nhà bếp. Hắn cần kiểm tra xem Cố Kỳ Dã đã chuẩn bị những gì cho bữa tối, đồng thời tìm kiếm thêm bất kỳ manh mối nào về gia đình kỳ lạ này.