Chương 16: Kế hoạch và Thăng tiến
Cơ Minh Hoan nhìn chằm chằm vào bảng thuộc tính, khẽ vuốt cằm suy tư. Mặc dù cấp độ C nghe có vẻ không tệ đối với một thiếu niên mười bảy tuổi, nhưng hắn biết rõ trong thế giới dị năng đầy rẫy hiểm họa này, bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ để bản thân hoàn toàn tự bảo vệ mình, nhất là khi phải đối đầu với những thế lực ẩn mình trong bóng tối của Lê Kinh.
Hắn chuyển sự chú ý sang điểm thuộc tính vừa nhận được. Sau một hồi cân nhắc, Cơ Minh Hoan quyết định cộng điểm vào mục Tinh thần. Đối với hắn, khả năng điều khiển câu thúc đái và duy trì sự tỉnh táo trong những tình huống ngặt nghèo quan trọng hơn nhiều so với sức mạnh cơ bắp thuần túy.
[Hệ thống thông báo: Tinh thần tăng lên cấp C+. Cường độ sóng não tăng trưởng, khả năng kháng cự các đòn tấn công tinh thần được tăng cường.]
Cảm nhận một luồng thanh lưu lướt qua đại não, sự mệt mỏi sau trận chiến dường như tan biến không ít. Hắn hít sâu một hơi, ánh mắt trở nên sắc lạnh hơn. Tiếp theo là điểm kỹ năng. Cơ Minh Hoan không vội vàng sử dụng ngay mà quyết định tích lũy lại, chờ đến khi có được một công pháp hoặc kỹ năng thực sự mạnh mẽ từ hệ thống mới ra tay.
Tiếng mưa bên ngoài cửa sổ vẫn không ngừng rơi, gõ vào mặt kính những âm thanh trầm đục. Bất chợt, tai hắn khẽ động. Từ phía phòng khách truyền đến tiếng lạch cạch của ổ khóa, sau đó là tiếng cửa gỗ nặng nề khép lại.
Cố Ỷ Dã đã về.
Cơ Minh Hoan lập tức nhắm mắt, điều chỉnh nhịp thở trở nên đều đặn như đang chìm sâu vào giấc ngủ. Những dải câu thúc đái giấu trong ống tay áo cũng hoàn toàn im lìm, không để lộ ra một chút dao động năng lượng nào.
Hắn nghe thấy tiếng bước chân lê bước nặng nề trên sàn nhà. Cố Ỷ Dã dường như đang rất mệt mỏi, hơi thở dồn dập và có phần hỗn loạn. Mùi máu tươi thoang thoảng theo gió luồn qua khe cửa, tràn vào trong phòng.
Cố Ỷ Dã không về phòng ngay mà dừng lại ở phòng khách rất lâu. Tiếng vòi nước chảy róc rách trong nhà vệ sinh vang lên, theo sau đó là tiếng rên khẽ đầy đau đớn khi y xử lý vết thương. Cơ Minh Hoan nằm trên giường, lòng thầm đánh giá: "Vết thương này không nhẹ, xem ra trận chiến ở quảng trường thực sự đã rút cạn sức lực của y."
Dù vậy, Cơ Minh Hoan vẫn không có ý định ra ngoài giúp đỡ. Trong mắt Cố Ỷ Dã, hắn hiện tại chỉ là một thiếu niên bình thường đang dưỡng bệnh, một người em trai cần được bảo vệ. Nếu hắn xuất hiện lúc này với vẻ mặt tỉnh táo, e rằng mọi nỗ lực che giấu trước đó đều đổ sông đổ biển.
Khoảng nửa giờ sau, tiếng bước chân lại vang lên, lần này dừng lại trước cửa phòng hắn.
Cánh cửa khẽ hé mở, một tia sáng yếu ớt từ hành lang chiếu vào, rọi lên gương mặt nghiêng của Cơ Minh Hoan. Cố Ỷ Dã đứng đó trong bóng tối, bóng người cao gầy bao trùm lấy một phần căn phòng. Y im lặng quan sát hắn một hồi lâu, cho đến khi xác nhận Cơ Minh Hoan vẫn đang ngủ say mới khẽ thở hắt ra một hơi, đóng cửa lại và trở về phòng mình.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai len lỏi qua màn mưa tàn, Cơ Minh Hoan bước ra khỏi phòng với vẻ mặt ngái ngủ thường ngày. Trên bàn ăn đã có sẵn bữa sáng đơn giản, còn Cố Ỷ Dã thì đang ngồi trên ghế sofa, sắc mặt nhợt nhạt, cánh tay quấn lớp băng gạc trắng toát vẫn còn thấm chút máu tươi.
"Anh về lúc nào thế? Vết thương sao lại nặng thêm rồi?" Cơ Minh Hoan vờ như lo lắng hỏi, giọng nói mang theo chút hoảng hốt của một người em trai.
Cố Ỷ Dã ngước mắt nhìn hắn, gượng cười một cái, giọng nói khàn khàn:
"Không sao, hôm qua gặp chút rắc rối nhỏ khi làm nhiệm vụ. Nghỉ ngơi vài ngày là khỏe thôi."
Y ngừng lại một chút, ánh mắt chợt trở nên thâm trầm:
"Tiểu Hoan, dạo này bên ngoài không yên tĩnh. Nếu không có việc gì cần thiết, em cứ ở trong khu chung cư này, đừng đi đâu xa."
Cơ Minh Hoan gật đầu thật mạnh, ra vẻ ngoan ngoãn. Hắn thầm nghĩ, sự lo lắng của Cố Ỷ Dã là có cơ sở. Hiệp hội dị hành giả chắc chắn đang ráo riết truy tìm tung tích của "kẻ mặt nạ kén sâu". Trò chơi trốn tìm này xem ra mới chỉ vừa bắt đầu.
Hắn vừa ăn xong miếng bánh mì cuối cùng thì bảng hệ thống đột ngột hiện lên một thông báo đỏ rực:
[Cảnh báo: Có dị năng giả lạ mặt đang tiến vào phạm vi 100 mét quanh khu chung cư Cổ Dịch Mạch. Mức độ đe dọa: Cấp B.]
Đôi mắt Cơ Minh Hoan hơi nheo lại. Kẻ đến không thiện, mà cũng không giống người của Hiệp hội.