Chương 10: Lựa Chọn Của Kẻ Phân Liệt
Cơ Minh Hoan đứng trước tấm gương lớn trong phòng tắm, lặng lẽ khoác lên mình bộ phong y đen dài. Những sợi câu thúc đái dưới chân hắn tựa như có linh tính, vặn vẹo bò lên dọc theo ống quần rồi biến mất sau lớp vải tối màu. Hắn cầm lấy chiếc mặt nạ đen, chậm rãi áp lên mặt. Cảm giác lạnh lẽo của lớp vật liệu đặc thù khiến thần trí hắn tỉnh táo lạ thường.
"Hợp tác với Lam Cung sao?"
Hắn khẽ lẩm bẩm, thanh âm qua lớp mặt nạ trở nên trầm đục, khó phân biệt. Nhiệm vụ hệ thống vừa cập nhật yêu cầu hắn phải đạt thành quan hệ hợp tác với Cố Khởi Dã. Trong bối cảnh anh trai hắn đang mang trọng thương lại phải đối đầu với một kẻ điên như "Lục Dực" ngay tại quảng trường, đây chính là thời cơ không thể tốt hơn để "kẻ phân liệt" xuất hiện.
Hắn không lập tức rời đi mà quay trở lại bàn học, mở bảng thuộc tính nhận được từ phần thưởng nhiệm vụ trước đó.
Điểm phân liệt: 1 Điểm kỹ năng: 1 Điểm thuộc tính: 1
Cơ Minh Hoan không chút do dự, đem điểm thuộc tính cộng thẳng vào "Mẫn tiệp", đồng thời dùng điểm kỹ năng để cường hóa mức độ dẻo dai cho câu thúc đái. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, tứ chi trở nên nhẹ nhàng hơn, những sợi hắc tuyến ẩn dưới lớp áo cũng trở nên sẫm màu và cứng cáp như thép nguội.
Xong xuôi, hắn mở cửa sổ sát đất, gieo mình vào màn đêm.
Thân ảnh hắn tựa như bóng ma lướt đi trên những mái nhà. Nhờ thuộc tính mẫn tiệp được tăng cường, mỗi bước chân của hắn đều cực kỳ chuẩn xác, không gây ra tiếng động nào trên những tấm ngói hay bờ tường.
Hướng về phía quảng trường trung tâm thành phố Lê Kinh, ánh đèn neon từ xa xăm hắt lên bầu trời một sắc tím đỏ hỗn loạn. Tiếng còi xe cảnh sát và tiếng huyên náo của đám đông bắt đầu lọt vào tai hắn.
Tại quảng trường Lê Kinh, không khí căng thẳng đến mức đóng băng.
Dưới ánh đèn cao áp sáng rực, một gã đàn ông có thân hình gầy gò, sau lưng mang đôi cánh máy móc bằng kim loại sắc lẹm đang lơ lửng trên không trung — đó chính là "Lục Dực". Hắn ta đang dùng một sợi dây thừng năng lượng siết chặt cổ ba con tin tội nghiệp, ép họ quỳ rạp dưới đất.
— Lam Cung đâu? Đã quá năm phút rồi, chẳng lẽ hắn thực sự muốn thấy đám dân ngu này chết sao? — Lục Dực cuồng loạn gào lên, đôi cánh kim loại sau lưng rung động phát ra những tiếng rít chói tai.
Phía dưới, lực lượng an ninh và các dị hành giả cấp thấp đang bao vây nhưng không ai dám manh động. Bọn họ biết rõ thực lực của Lục Dực, kẻ này vốn là một tên tội phạm đào tẩu có hạng, lại vô cùng xảo quyệt.
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, một luồng điện quang xanh thẳm từ phía xa lao đến, xé toạc màn đêm.
"Oành!"
Cố Khởi Dã đáp xuống mặt đất, chiến phục Lam Cung tỏa ra những tia sét nhỏ lách tách. Tuy nhiên, nếu quan sát kỹ, có thể thấy nhịp thở của hắn hơi dồn dập, một tay vô thức ép sát vào hông — nơi vết thương cũ vẫn đang âm ỉ chảy máu.
— Ta đến rồi. — Cố Khởi Dã trầm giọng nói, chiếc mũ giáp che đi khuôn mặt tái nhợt vì mất máu — Thả bọn họ ra, đối thủ của ngươi là ta.
Lục Dực bật cười sằng sặc, đôi mắt hằn học nhìn chằm chằm vào bộ chiến phục xanh lam:
— Tới rồi sao? Tốt lắm... Nhưng nhìn ngươi có vẻ không ổn lắm nhỉ, Lam Cung đại nhân? Mùi máu trên người ngươi... thơm thật đấy!
Cơ Minh Hoan đứng trên đỉnh một tòa nhà cao tầng gần đó, thu mình trong bóng tối của bồn hoa sân thượng, lặng lẽ quan sát toàn bộ cục diện. Hắn không vội ra tay. Kẻ đi săn giỏi nhất luôn là kẻ biết chờ đợi thời điểm con mồi yếu ớt nhất.
Hắn nhìn thấy Cố Khởi Dã đang âm thầm vận lực, nhưng vết thương bên hông rõ ràng đã hạn chế khả năng di chuyển của anh trai hắn. Chỉ cần sơ sẩy một chút, không chỉ con tin mà ngay cả Cố Khởi Dã cũng sẽ mất mạng tại đây.
"Để xem, anh trai thân mến của ta có thể trụ được bao lâu."
Cơ Minh Hoan khẽ nhếch môi dưới lớp mặt nạ, những sợi câu thúc đái quanh người hắn bắt đầu dao động, sẵn sàng chờ lệnh phát động.