ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Hầu Phủ Con Thứ Sinh Hoạt

Chương 5. Tắm rửa đi ngủ (2)

Chương 5: Tắm rửa đi ngủ (2)

Dương Húc Thăng cung kính đáp: "Xin Thế tử yên tâm, tại hạ nhất định sẽ sát sao." Những ngày tiếp theo, điều khiến ông không ngờ tới là hễ ông đốc thúc gắt gao thì Phong Nghiên Sơ hoàn thành rất sớm, nhưng hễ ông vừa lơi lỏng là hắn lại bắt đầu lững thững theo sau mọi người, chẳng trội cũng chẳng kém.

Phong Giản Ninh chuyển chủ đề: "Tuy nhiên, đối với những đứa trẻ khác cũng không được phép lơ là."

Dương Húc Thăng hiểu rõ, Thế tử nói là những đứa trẻ khác nhưng thực tế là đang ám chỉ trưởng tử Phong Nghiên Khai. Đứa trẻ này tuy không phải con đích nhưng lại là con trưởng, tương lai sẽ kế thừa tước vị nên Thế tử vô cùng coi trọng.

"Đại lang quân lớn hơn một tuổi, làm việc gì cũng rất ổn trọng, bài vở đều hoàn thành xuất sắc."

Quả nhiên Phong Giản Ninh gật đầu hài lòng: "Lại phải làm phiền Dương tiên sinh giám sát nhiều hơn."

Đám trẻ tan học, Tam đệ Phong Nghiên Trì vì hai ngày liên tiếp phải đọc thuộc lòng khô khan nên cảm thấy vô vị, định rủ mấy anh em ra hậu hoa viên chơi đùa.

Phong Nghiên Khai trực tiếp từ chối: "Không được đâu, ta phải về ôn bài."

Tam đệ khó hiểu hỏi: "Đại ca, huynh chẳng phải đã thuộc rồi sao? Còn ôn lại làm gì? Tiên sinh đâu có bắt ôn tập."

Phong Nghiên Khai nhìn lướt qua Phong Nghiên Sơ, cảm thấy một nỗi áp lực đè nặng. Nhị đệ rõ ràng nhỏ hơn y một tuổi mà tiên sinh đã cho phép đối phương bắt đầu đọc «Tiểu Học» rồi. Y hỏi ngược lại: "Vậy đệ đã thuộc chưa?"

Tam đệ thực tế đã thuộc, nếu không phải vì sợ phụ thân kiểm tra thì y cũng chẳng tích cực đến thế, bởi y vốn chẳng mặn mà với việc đèn sách: "Cũng tàm tạm rồi."

Lần này không có phần của Tứ đệ Phong Nghiên An, đứa nhỏ mong chờ nhìn về phía Tam ca: "Tam ca, Tam ca, đệ đi với huynh!"

Phong Nghiên Minh cũng muốn đi chơi, nhưng nghĩ đến món thịt ngỗng muối và chim cút xào măng mà mẫu thân dặn bếp làm riêng, y liền không còn tâm trí đâu mà chơi bời nữa.

Tam đệ hỏi Phong Nghiên Sơ trước: "Nhị ca, chúng ta cùng đi chơi đi?"

Phong Nghiên Sơ chẳng muốn chơi với trẻ con, có thời gian đó chi bằng về nghiên cứu đống sách trong ý thức của mình còn hơn: "Ta không đi đâu."

Tam đệ lúc này mới quay sang Tứ đệ, hơi do dự một chút rồi gật đầu: "Được rồi, vậy hai chúng ta đi."

Phong Nghiên Sơ vốn chỉ nghĩ rằng lúc này nên làm việc gì đó có ích hơn, nhưng lời nói đó lọt vào tai Phong Nghiên Khai lại thành: Nhị đệ tan học về nhà mà vẫn dụng công như vậy, xem ra y cũng phải nỗ lực hơn mới được!

Tam đệ và Tứ đệ chỉ chơi những trò của đám con trai, Phong Nghiên Mẫn không thích. Tuy mẫu thân sủng ái nàng nhưng sau giờ học nàng vẫn phải học trà đạo, hương đạo, cắm hoa, sau này còn phải học thêm nữ công gia chánh và quản gia, tính ra cũng chẳng nhẹ nhàng hơn đám con trai là bao.