Chương 19: Than ôi, thật sự là chẳng có chút tự do nào (2)
Hôm nay cũng vậy, có điều quanh đi quẩn lại hắn đã cảm thấy những trò chơi này thật nhạt nhẽo. Mỗi lúc thế này, hắn lại vô cùng nhớ nhung điện thoại và mạng internet!
Bích Phương thấy Nhị lang quân không mấy vui vẻ, cứ ngỡ là do chuyện bị giữ lại học đường nên ướm lời: “Lang quân nếu thấy buồn chán, nô tỳ lấy con quay mà Minh lang quân tặng mấy hôm trước ra cho ngài chơi nhé?”
Phong Nghiên Sơ lắc đầu từ chối. Con quay đó rõ ràng là món đồ cũ của người anh họ, nhân lúc sang thăm mà đem cho hắn, vốn dĩ hắn cũng chẳng thích thú gì trò đó.
Còn chưa kịp buồn phiền tiếp, Lý ma ma đã bưng sữa trâu đi vào: “Nhị lang, uống sữa đi rồi tắm rửa đi ngủ nào.”
Số sữa trâu này là thực đơn đặc biệt mà Đại nương tử chuẩn bị sau khi hắn ốm dậy, còn dặn Lý ma ma phải tận mắt nhìn hắn uống hết mới thôi.
Ngày hôm sau, hắn lại bị đánh thức bởi tiếng gọi của Lý ma ma. Khi bất chợt ngồi trước gương đồng quan sát kỹ bản thân, hắn bỗng phát hiện ra một sự thật đau lòng.
Hắn béo lên từ bao giờ thế này?
Hôm qua tổ mẫu chẳng phải còn bảo hắn gầy sao?
“A!”
Tiếng kêu thốt lên khiến Bích Phương giật mình: “Lang quân có chuyện gì vậy? Có phải nô tỳ sơ ý làm ngài đau không?”
Lý ma ma cũng nghe tiếng chạy vào: “Sao thế? Có chuyện gì vậy?”
“Sao con lại béo thế này?” Phong Nghiên Sơ dùng ánh mắt chấn kinh nhìn Lý ma ma.
“Nói bậy, béo chỗ nào chứ? Thế này mới tốt, đám trẻ nhà bình dân muốn mập mạp thế này còn chẳng được ấy!” Lý ma ma lập tức phản bác.
Bích Phương thấy không phải lỗi tại mình thì cũng phụ họa theo: “Đúng vậy, Lang quân chẳng béo chút nào, đây gọi là khỏe mạnh!”
Đến bữa sáng, hắn định ăn ít đi một chút nhưng bị Lý ma ma phát hiện ngay: “Nhị lang, chẳng lẽ con muốn nhịn ăn?”
Nhìn thấy ánh mắt của bà, hắn vô thức lắc đầu: “Không có, sao có thể chứ.” Hắn biết trong mắt người cổ đại, trẻ con mập mạp mới là phúc khí. Nếu để người khác biết hắn muốn giảm cân, chắc chắn sẽ khiến mọi người lo sốt vó.
Lý ma ma lúc này mới thở phào: “Vậy thì tốt, trẻ con thì kiêng khem cái gì.” Dứt lời, bà lại gắp cho hắn một chiếc bánh bao nhân đậu.
Xem ra con đường ăn kiêng là không xong rồi, hắn đưa mắt nhìn về phía mấy quyển bí tịch võ công, có lẽ đây là một giải pháp.
Nhưng hắn vừa mới khỏi bệnh, vận động mạnh chắc chắn sẽ ra mồ hôi. Bây giờ đang là mùa đông, ra mồ hôi rất dễ bị trúng gió, với tính cách của Lý ma ma thì chắc chắn bà sẽ không đồng ý.
Ban ngày phải lên lớp, ban đêm lại có quá nhiều người trông chừng. Hơn nữa hiện tại hắn còn nhỏ, không thể ngủ một mình, người gác đêm không phải Bích Phương thì cũng là Lý ma ma. Tuy hai người họ ngủ ở sập ngoài nhưng chỉ cần một tiếng động nhỏ là tỉnh ngay, mà ngày hôm sau hắn còn phải đi học.
Nếu hắn có bất kỳ biểu hiện khác thường nào, Lý ma ma chắc chắn sẽ bẩm báo với Đại nương tử ngay lập tức.
Than ôi, thật sự là chẳng có chút tự do nào!
Nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tìm được cách giải quyết, xem ra mùa đông năm nay đành chịu vậy, phải chờ tới năm sau mới tính tiếp được!