Chương 4: Thiên tài cùng bàn tay vàng
Ngày hôm sau.
Mười mấy bộ thi thể nằm la liệt chính giữa bệ đá.
Trước khi chết, những người này dường như đã gặp phải chuyện gì đó vô cùng kinh khủng, gương mặt ai nấy đều dữ tợn, vặn vẹo.
"Mười tám người."
Một đệ tử Quỷ Vương tông mặc hắc bào thấp giọng báo cáo:
"Cừu sư huynh, lần này chết không nhiều. Chỉ cần chống qua được đêm đầu tiên, những ngày tiếp theo sẽ ổn thôi."
"Ừm." Cừu Hải chậm rãi gật đầu, hỏi lại: "Ngươi đã thêm thuốc vào trong Nhục Cô Thang chưa?"
"Đã thêm." Đệ tử kia cúi đầu đáp: "Nếu không thêm thuốc, đêm đầu tiên rất ít người có thể ngủ được. Khi đó, số người chết chắc chắn sẽ nhiều hơn hiện tại."
"Sư huynh yên tâm, canh ngày hôm nay không thêm thuốc, sẽ không ảnh hưởng đến tiến độ âm khí nhập thể."
"Ngươi hiểu rõ là tốt." Cừu Hải phất ống tay áo: "Đem thi thể đi xử lý, xem có thể dùng để nuôi châu hay chủng nấm không, nếu không được thì bán cho Thiên Thi tông."
"Rõ!"
Tên đệ tử nhận lệnh, dùng chiếu rơm bao lấy các thi thể, ném lên xe ba gác rồi kéo xuống núi.
Cách đó không xa, đám người trẻ tuổi lộ vẻ sợ hãi, xì xào bàn tán. Thấy Cừu Hải liếc mắt nhìn sang, bọn họ vội vàng quay người, né tránh ánh nhìn của hắn.
Sắc mặt Chung Quỷ trắng bệch. Trải nghiệm tối qua đối với hắn chẳng khác nào một cơn ác mộng. Cho đến tận bây giờ, hễ nhắm mắt lại, trong đầu hắn vẫn hiện lên đôi mắt đỏ tươi tràn ngập hung lệ và tà ác kia. Nếu lúc đó hắn không khống chế được bản thân mà phát ra tiếng động, e rằng đám thi thể trên mặt đất đã tăng thêm một bộ.
"Chung đại ca." Tiền Xuân tiến lại gần, khẽ hỏi: "Sắc mặt huynh kém quá, tối qua không ngủ ngon sao?"
"Ừm." Chung Quỷ hoàn hồn, xoa nắn đôi gò má có chút cứng đờ, hỏi lại: "Ngươi ngủ được à?"
"Ngủ được chứ." Tiền Xuân gãi đầu cười ngượng: "Còn mơ thấy mình chạy thoát ra ngoài nữa... Tính ta vốn dĩ vô tư mà."
Chung Quỷ khẽ lắc đầu. Đây không đơn thuần là chuyện vô tư hay không. Với những gì đã trải qua vào ngày hôm qua, người bình thường chắc chắn sẽ không tài nào chợp mắt nổi. Vậy mà hiện tại, đại đa số mọi người ở đây đều ngủ được, điều này thật sự bất thường. Nhưng ngẫm lại chuyện tối qua, có thể ngủ say chẳng phải cũng là một loại may mắn sao?
"Ngô..." Trương Ngưng Dao đặt bát xuống, xoa bụng, nhíu mày nói: "Nhục Cô Thang hôm nay vị không giống hôm qua, uống xong thấy hơi đau bụng."
"Có sao?" Tiền Xuân ngẩn người, liếm liếm đáy chén: "Ta thấy vẫn thế mà."
"Chắc là ta cảm nhận sai thôi." Trương Ngưng Dao thở dài: "Bỏ đi, chúng ta mau học « Âm Hồn Quyết », ta không muốn phải bỏ mạng ở nơi này."
Nghĩ đến những thi thể vừa bị mang đi, nàng bất giác rùng mình một cái.
Lúc này, bên cạnh bia đá đã tụ tập không ít người. Tuy nhiên, khi thấy Chung Quỷ bước tới, đám đông lập tức nhường ra vị trí tốt nhất. Xem ra việc hắn lập uy ngày hôm qua đã mang lại hiệu quả rõ rệt. Diện mạo xấu xí, dọa người đôi khi lại trở thành một ưu thế.
"Âm Hồn Quyết chia làm ba tầng, tầng thứ nhất là dẫn khí nhập thể, nhưng thứ khí này chính là âm khí." Trương Ngưng Dao thấp giọng giải thích: "Trên bia đá có tâm pháp, nhưng một số từ ngữ ta không hiểu rõ ý nghĩa, còn về đường lối vận công cụ thể..."
"Cần phải thử vận may thôi."
"Thử vận may vẫn tốt hơn là hoàn toàn không biết gì." Chung Quỷ khoanh chân ngồi xuống, đề nghị: "Chúng ta cùng xâu chuỗi lại mạch suy nghĩ. Hôm qua Cừu quản sự nói tu luyện Âm Hồn Quyết trước tiên phải dựng cầu ô thước, điều này có nghĩa là gì?"
"Ta biết." Một thanh niên đứng bên cạnh lên tiếng: "Cơ thể người có kinh mạch, quá trình liên thông hai mạch Nhâm Đốc được gọi là dựng cầu ô thước."
"Nói cách khác chính là lưỡi chạm hàm trên."
Cả ba người cùng quay đầu lại nhìn. Người nói chuyện có dáng người gầy gò, hắn chắp tay chào: "Ta tên Chu Hoành Trung, từng có thời gian làm học đồ trong tiệm thuốc nên có chút hiểu biết về kinh mạch và thuật ngữ y đạo. Đây là xá muội, Chu Nhược Nam."
Chu Nhược Nam toàn thân lấm lem, khuôn mặt đầy vết bẩn, chỉ có đôi mắt là sáng rỡ, linh động.
"Ba vị," Chu Hoành Trung nói tiếp: "Có thể cho huynh muội ta cùng thảo luận không?"
Chung Quỷ nhìn sang Trương Ngưng Dao. Về vấn đề này, hắn không có ý kiến gì phản đối.
"Được chứ!" Trương Ngưng Dao gật đầu liên lặc: "Nhiều người sức mạnh lớn, ta cũng có nhiều chỗ chưa thông suốt, vừa vặn có thể kiểm chứng lẫn nhau."
Chu Hoành Trung tuy từng là học đồ tiệm thuốc nhưng biết chữ không nhiều. Theo lời hắn, phải qua ba năm học đồ mới được chính thức dạy chữ và bái sư. May mắn là nhờ mưa dầm thấm đất, hắn cũng nắm được một số thuật ngữ cơ bản.
Dựa trên tâm pháp khắc trên bia đá, năm người họ vừa đoán vừa thử, cuối cùng cũng chắp vá ra được một bộ phương pháp tu hành. Sau khi mỗi người tự nếm thử, bọn họ lại ngồi lại giao lưu tâm đắc.
Một buổi trưa trôi qua nhanh chóng. Đệ tử Quỷ Vương tông lại mang đến một thùng Nhục Cô Thang. Những miếng thịt gà lớn hòa quyện cùng nấm tươi mọng, hương vị thơm ngon khiến người ta dễ dàng đắm chìm, tạm quên đi cảnh tượng hiểm nguy đang bủa vây.
"Hô..." Ăn uống no nê, Tiền Xuân phức tạp nói: "Ngày ăn ba bữa, bữa nào cũng có thịt, đây đúng là cuộc sống của nhà giàu. Nếu không phải ở trong hoàn cảnh này... ta tình nguyện mỗi ngày đều được như thế."
"Ngưng Dao tỷ tỷ." Chu Nhược Nam tuy nhỏ tuổi nhưng rất giỏi quan sát sắc mặt: "Tỷ không sao chứ?"
"Không sao." Trương Ngưng Dao lại xoa bụng, gượng cười: "Chỉ là bụng thấy hơi khó chịu một chút."
"Ta cho rằng bước thứ hai không nên đi qua Giáng Cung, mà nên đi Tổ Khiếu hoặc Khí Hải." Chu Hoành Trung cầm cành cây vẽ lên đất: "Ta đã thử nhiều lần nhưng vẫn không thông."