Chương 383: Người vớt xác
Khúc sông phía đầu kia của trấn Song Kiều cách thị trấn không quá xa, Trần Miểu đi theo mấy người kia, đi bộ chừng chưa đầy mười phút đã tới nơi.
Từ xa, hắn đã nhìn thấy kiến trúc mang tính biểu tượng của trấn: hai tòa cầu đá được xây dựng song song. Cái tên Song Kiều cũng từ đó mà có.
Trước kia trấn Song Kiều vốn dĩ không phải là trấn mà chỉ là một ngôi làng nhỏ. Khi ấy, dòng sông cắt ngang khiến người dân muốn sang bờ bên kia phải đi đường vòng mất ít nhất một canh giờ, nếu không thì phải lụy đò. Thế nhưng mặt sông tuy chỉ rộng hơn mười mét, tiền đò qua lại mỗi chuyến lại chẳng hề rẻ. Người dân lao động bình thường nếu ngồi thuyền sang bờ bên kia cày cấy, có khi hoa lợi thu được còn không đủ bù vào tiền phí sang sông.
Về sau, chẳng rõ vị phú hộ nào đã đứng ra dẫn đầu, quyên góp được một khoản tiền lớn rồi mời thợ về dựng lên hai tòa cầu đá vượt sông nằm sát cạnh nhau. Còn về lý do vì sao phải xây hai tòa cầu, đó không phải vì người dân trấn Song Kiều giàu sang dư dả, mà là vì thợ cả năm đó cam đoan rằng: muốn cầu bền vững trăm năm, lại không bị thứ dơ bẩn dưới nước quấy nhiễu, bắt buộc phải xây theo lối ấy.
Dân làng vốn không am hiểu chuyện này, chỉ có thể nghe theo lời thợ, cắn răng bỏ ra gấp đôi tiền của mới xây xong hai tòa cầu. Nhưng quả đúng như lời thợ nói, từ khi cầu dựng lên, mấy chục năm, thậm chí cả trăm năm trôi qua, trên cầu chưa từng xảy ra chuyện gì kỳ quái. Thậm chí, việc thôn Song Kiều được thăng lên thành trấn cũng có công lao của hai tòa cầu này. Nghe kể rằng năm đó quan phủ Đại Hạ phái người xuống khảo sát để thăng cấp đơn vị hành chính, khi đi qua trấn Song Kiều, thấy hai tòa cầu đá uy nghi thì lập tức hạ bút chuẩn y.
Chính vì lẽ đó, người dân nơi đây đối với hai tòa cầu đều mang một thứ tình cảm đặc biệt. Bình thường đi lại trên cầu, ai nấy đều giữ gìn cẩn thận, sợ làm trầy xước đá, còn yêu quý hơn cả đồ đạc trong nhà mình.
Đi theo đám đông, chẳng mấy chốc Trần Miểu đã đến hiện trường, nơi này cách hai tòa cầu đá khoảng chừng hai ba trăm mét. Lúc này, hắn thấy người dân đã vây quanh rất đông, bao gồm cả những nông dân đang làm ruộng gần đó lẫn những kẻ nhàn rỗi và các bà nội trợ giống như hắn.
Tiến lại gần hơn, Trần Miểu quan sát thấy mấy người đang đứng sát bờ sông. Chỉ qua một ánh nhìn, hắn đã đoán được ai là người vớt xác. Đó là một gã đàn ông trung niên đầu húi cua sát da, dáng vẻ phong trần. Y mặc một chiếc áo khoác không tay, để lộ làn da ngăm đen và những khối cơ bắp săn chắc nhưng không thô kệch như đám phu bốc vác.
Điều khiến Trần Miểu chú ý nhất chính là trên cổ tay và cổ chân người vớt xác có buộc bốn sợi dây nhỏ màu đỏ sẫm. Do khoảng cách còn xa, hắn chưa thể phán đoán xem những sợi dây đó có ám âm khí hay không, nhưng thầm nghĩ đó chắc chắn không phải là vật trang trí đơn thuần.
Đứng cạnh người vớt xác là một phụ nữ gương mặt tràn đầy vẻ bi thương. Phía sau bà ta là vài người khác, tuy nét mặt cũng có vẻ buồn rầu nhưng không quá sâu sắc, có lẽ là họ hàng thân thuộc.
Đúng lúc này, bên tai Trần Miểu vang lên tiếng bàn tán của những người xung quanh:
— Chậc, đã chẳng giúp gì được cho
────────────────────
🔒 Nội dung đầy đủ chỉ dành cho thành viên VIP
Vui lòng nâng cấp tài khoản để đọc trọn vẹn chương này.
────────────────────
- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền