Chương 17: Làm phép
Hai ngày trước.
"Chung đại sư!"
Lý Vệ Quốc hớt hải lao vào, quỳ rạp xuống trước mặt Chung Phát.
"Chung đại sư, cầu xin ngài cứu con trai tôi với!"
...
Rất nhanh, Chung Phát đã theo Lý Vệ Quốc trở lại nhà Lý Lương.
"Chung đại sư, sáng nay vừa tỉnh dậy tôi đã thấy nó nằm trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch, hơn nữa... hơn nữa trên cổ tay nó còn xuất hiện một dấu tay đen kịt!" Gương mặt Lý Vệ Quốc tràn đầy vẻ kinh hoàng và lo lắng.
Chung Phát vỗ vai hắn trấn an rồi tiến lại gần phía Lý Lương.
Hắn vạch mí mắt Lý Lương lên xem xét, liếc qua dấu tay đen trên cổ tay, sau đó từ trong túi vải tùy thân lấy ra một nắm gạo nếp đưa cho Lý Vệ Quốc.
"Có biết nấu cháo gạo nếp không? Thêm chút đường đỏ vào, nếu có táo đỏ và gừng thì cho thêm một ít."
"Biết! Tôi đi làm ngay!" Lý Vệ Quốc vội vã chạy vào bếp.
Chung Phát nhìn Lý Lương, trên môi thoáng hiện một nụ cười kín đáo. Nửa giờ sau, Lý Vệ Quốc bưng một bát cháo gạo nếp đỏ rực đi ra.
"Cháo gạo nếp giúp bổ dương khí. Con trai ông bị tiểu quỷ ám nên tổn hao phần nào dương khí rồi. Bình thường chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày, dương khí trong người sẽ tự động xua tan âm khí xâm nhập. Thế nhưng tình hình con trai ông không thể chờ lâu như vậy, thứ kia sẽ không chỉ tới một lần, huống hồ chúng còn có hai đứa."
Lý Vệ Quốc vốn đã kinh hãi khi nhìn thấy dấu tay kia, giờ nghe hắn nói vậy thì hoàn toàn mất hết chủ kiến.
"Chung đại sư, ngài nhất định phải cứu con trai tôi, giờ tôi... tôi chỉ còn mỗi mình nó là con trai thôi!" Nói đoạn, Lý Vệ Quốc định quỳ xuống lần nữa.
Chung Phát đưa tay đỡ hắn dậy: "Nếu tôi đã đến đây, tự nhiên sẽ giải quyết chuyện này."
Hắn lấy ra một tờ phù lục bằng giấy vàng từ trong túi vải.
"Lấy cho tôi chén nước."
Lý Vệ Quốc đặt bát cháo xuống, vội vàng đi lấy nước. Chung Phát kẹp tờ phù giữa ngón trỏ và ngón giữa, miệng lâm râm khấn vài câu rồi hai ngón tay khẽ vê nhẹ. Ngọn lửa từ đầu ngón tay hắn bùng lên, nhanh chóng lan ra khắp mặt phù.
Vù!
Chung Phát ném tờ phù vào chén nước. Lý Vệ Quốc trừng lớn mắt nhìn tờ phù vẫn cháy rực dù đã nằm trong nước, lòng đầy kinh hãi. Đợi khi phù cháy hết, Chung Phát bảo Lý Vệ Quốc cho Lý Lương uống sạch chỗ nước lẫn tro tàn đó.
Hai phút sau khi uống nước phù, Lý Lương tỉnh lại, nhưng sắc mặt vẫn còn trắng bệch như tờ giấy.
"Cho nó ăn hết bát cháo gạo nếp này đi, sau đó đưa ra ban công phơi nắng."
Dặn dò xong, Chung Phát bước ra phòng khách ngồi xuống ghế sô pha. Nghe tiếng Lý Vệ Quốc và Lý Lương nói chuyện trong phòng, hắn lấy khăn tay lau sạch tro bụi bám trên ngón tay vừa kẹp phù.
Màn biểu diễn vừa rồi thực chất là để khiến Lý Vệ Quốc sinh lòng kính sợ. Phù lục tự cháy không phải pháp thuật mà là ảo thuật. Đó là nhờ loại bột thuốc do chính hắn pha chế, khi ma sát sẽ bốc cháy; việc cháy trong nước cũng theo nguyên lý tương tự. Tuy nhiên, dù cách đốt là giả, nhưng tờ Khử Âm phù kia lại là hàng thật. Phù lục vốn quý giá, song để hoàn thành kế hoạch tiếp theo, Chung Phát cũng không thấy tiếc nuối.
Mười phút sau, Lý Lương được Lý Vệ Quốc dìu ra ngoài.
"Chung đại sư, trước đó là do tôi lỗ mãng." Lý Lương quỳ sụp xuống, tuyệt vọng nhìn Chung Phát: "Chung đại sư, tối qua... thật sự là con gái tôi sao? Tại sao nó lại tấn công tôi? Tôi thương tụi nó như vậy, tôi không cố ý mà!"
Chung Phát nhìn y, khẽ lắc đầu: "Phải, mà cũng không phải. Người chết nếu lòng mang oán hận sẽ hóa thành lệ quỷ hại người. Lệ quỷ hành động theo chấp niệm, không có tình cảm, nên đó không phải con gái anh. Nhưng lệ quỷ lại sinh ra từ thân xác con gái anh, mang theo hơi thở của nó, nên nói là con gái anh cũng không sai."
Hắn lạnh lùng tiếp lời: "Đừng nghĩ đến chuyện dùng tình thương cảm hóa hay giao tiếp với chúng. Lúc này chúng chỉ muốn lấy mạng hai người thôi. Lệ quỷ chưa trừ, con gái anh cũng chẳng thể đầu thai chuyển thế."
Lý Lương thẫn thờ, thân hình quỳ dưới đất lảo đảo như sắp ngã: "Chúng oán hận tôi không cứu được chúng sao? Đều là lỗi của tôi, tôi không nên đưa tụi nó đi dã ngoại, không nên để tụi nó chơi bên bờ sông, hức..."
Chung Phát không bận tâm đến tiếng khóc của y, hắn hỏi thẳng: "Bây giờ anh có cam lòng để tôi hóa giải oán niệm, đưa chúng đi đầu thai không?"
Lý Lương đẫm lệ nhìn hắn: "Trăm sự nhờ đại sư, xin hãy để con gái tôi được... lên đường thanh thản."
Chung Phát hài lòng gật đầu: "Đêm qua là đứa nào tìm tới anh?"
Lý Lương lắc đầu định nói không biết, nhưng rồi y chợt nhớ tới con búp bê thỏ: "Chắc là đứa út, Lý Thi Nhị."
"Vậy thì siêu độ đứa út trước. Hôm nay hãy đưa thi thể nó từ nhà tang lễ về tiệm của tôi. Qua đêm nay, lại đưa đứa lớn tới, trong vòng hai ngày là có thể giải quyết xong."
Vừa dứt lời, Lý Vệ Quốc đứng bên cạnh vội hỏi: "Chung đại sư, vậy tối nay con trai tôi..."
Chung Phát lấy ra một lá bùa màu vàng đã gấp thành hình tam giác: "Đeo cái này vào, đêm nay sẽ được bình an."
Lý Vệ Quốc cẩn thận đón lấy, nhét vào tay Lý Lương, sau đó rút một xấp tiền dày định đưa cho Chung Phát. Nhưng hắn chỉ rút lấy hai tờ.
"Hai trăm tệ là đủ mua hương nến và đồ lễ rồi." Nói xong, hắn bồi thêm một câu: "Việc lấy thi thể rất cấp bách, để tránh rủi ro, tôi sẽ đi cùng mọi người. Thời gian do ông sắp xếp."
Lý Vệ Quốc vội vàng đáp: "Vâng, để tôi thu xếp ngay. Tôi có quen chủ quản nhà tang lễ Thiên Môn, có thể sắp xếp đi ngay bây giờ!"
Lý Vệ Quốc gọi điện xong xuôi, chỉ cần bọn họ tới nơi là người của nhà tang lễ sẽ bàn giao thi thể.
"Vậy đi thôi." Chung Phát gật đầu rồi bước ra trước, Lý Vệ Quốc vội vã theo sau. Lý Lương vì mệt mỏi nên ở lại nhà nghỉ ngơi.
Nửa giờ sau, Chung Phát đã đứng trong kho lạnh của nhà tang lễ. Hắn quay lại nói với nhân viên quản lý tên Đường Duệ: "Chúng tôi cần chút không gian riêng tư."
Đường Duệ chưa kịp phản ứng thì đã thấy Lý Vệ Quốc nhét mấy tờ tiền vào tay mình. Gã nhanh chóng hiểu ý, dặn dò hai người không được chạm vào các ngăn tủ khác rồi bước ra ngoài.
Chờ Đường Duệ đi khuất, Chung Phát tiến lại gần thi thể người chị là Lý Thi Lôi. Hắn lấy ra một chiếc bấm móng tay, cắt lấy vài mẩu móng và một lọn tóc của cô bé. Làm xong, hắn ra hiệu cho Lý Vệ Quốc. Chẳng mấy chốc, thi thể người em Lý Thi Nhị đã được đưa đi.
Sau khi người nhà họ Lý rời khỏi, Đường Duệ mới quay lại phòng lạnh, đẩy thi thể Lý Thi Lôi vào vị trí cũ rồi khóa cửa lại. Ngồi vào bàn làm việc, sắc mặt trắng bệch vì tiếp xúc với tử khí của gã mới hồng hào trở lại đôi chút.
"Ngoại trừ việc phải đụng vào xác chết, cái nghề này cũng hái ra tiền thật đấy!" Đường Duệ hớn hở nhét xấp tiền vào ví.