Chương 299: Đều tới lúc này, còn cần diễn kịch?
“Tốt!”
“Tốt!”
“Tốt cho một cái Di Hoa Cung!”
“Tốt cho một vị đứng thứ sáu Hiệp Minh Bảng!”
Doanh Chính đột nhiên xoay người, một tay nắm chặt bả vai Doanh Quân, trong đôi mắt tinh quang bắn ra bốn phía, sáng đến mức dọa người!
“Quân nhi!”
“Hảo nhi tử của trẫm!”
“Ngươi… ngươi thật sự mang đến cho vi phụ một niềm vui vô cùng to lớn!”
Hắn dùng sức lay mạnh vai Doanh Quân, dường như chỉ có như vậy mới có thể phát tiết hết nỗi kích động trong lòng.
“Khánh Y Lâu! Di Hoa Cung!”
“Một bên ở triều đình, một bên ngoài dân gian!”
“Trẫm cứ ngỡ ngươi chỉ tiểu đả tiểu nháo, không ngờ tới… không ngờ tới ngươi vậy mà đã sớm đem bàn cờ này trải ra khắp thiên hạ!”
Ánh mắt Doanh Chính nóng bỏng đến mức phảng phất muốn làm tan chảy Doanh Quân.
Trước đó hắn thưởng thức Doanh Quân là vì sự thông tuệ, tầm nhìn xa trông rộng và khả năng phỏng đoán tâm ý. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra mình vẫn luôn xem nhẹ đứa con trai này. Thế này đâu chỉ là thông minh hay nhìn xa? Đây rõ ràng là tài năng kinh thiên động địa, là hùng tâm tráng chí đủ để sánh vai với Doanh Chính hắn!
“Giấu kỹ lắm!”
“Giấu thật kỹ!”
Doanh Chính không những không có mảy may cảm giác bị lừa dối, ngược lại càng thêm tán thưởng. Thủ đoạn như thế, tâm cơ như thế mới có thể thành đại sự. Đây mới là con trai của Doanh Chính hắn, mới là trữ quân tương lai của Đại Tần!
Hắn dang tay ôm chặt Doanh Quân vào lòng, dùng sức vỗ mạnh lên lưng y, giọng nói vì kích động mà có chút khàn đặc:
“Kỳ Lân Nhi của trẫm, ngươi giấu… thật là sâu nha!”
Bị Doanh Chính ôm chặt, cả người Doanh Quân cứng đờ. Vẻ “kinh hãi” đến đờ đẫn trên mặt y trong nháy mắt sụp đổ. Đầu óc y lúc này đang xoay chuyển cực nhanh.
Làm sao bây giờ? Phải làm sao đây!
Cái màn sáng Thiên Đạo này điên rồi sao? Lộ ra Khánh Y Lâu thì cũng thôi đi, tại sao ngay cả Di Hoa Cung cũng bị vạch trần? Thế này thì còn để cho người ta sống nữa không!
Y có thể cảm nhận được niềm vui sướng và tự hào phát ra từ tận đáy lòng của phụ hoàng, cùng sự tán thưởng gần như tràn ngập ra ngoài. Nhưng vấn đề là… thứ này không thể thừa nhận được! Một khi đã nhận, chẳng phải tất cả những gì y giả vờ trước đó, từ sự vô tội đến vẻ nhu thuận, đều trở thành trò cười sao?
Đó là tội khi quân! Mặc dù bây giờ phụ hoàng trông rất vui vẻ, nhưng đế vương tâm thuật vốn sâu không lường được. Ai biết sau khi xong việc hắn có tính sổ hay không?
Không được! Tuyệt đối không thể thừa nhận! Đánh chết cũng không thể nhận!
Nghĩ đoạn, Doanh Quân đột nhiên thoát khỏi vòng tay của Doanh Chính, “phù phù” một tiếng quỳ sụp xuống. Y ngẩng đầu, gương mặt viết đầy vẻ sợ hãi và vô tội, hốc mắt lập tức đỏ hoe.
“Phụ hoàng!”
“Nhi thần oan uổng quá!”
Tiếng kêu này thê lương đến mức người nghe phải xót xa, kẻ thấy phải rơi lệ. Nụ cười trên mặt Doanh Chính hơi khựng lại.
“Hửm?”
Doanh Quân đưa tay áo dùng sức lau đi những giọt nước mắt vốn chẳng hề tồn tại, giọng nói nghẹn ngào:
“Phụ hoàng minh giám! Cái… cái Di Hoa Cung gì đó, nhi thần nghe còn chưa từng nghe qua!”
“Còn có Hiệp Minh Bảng gì kia, nhất định là do màn sáng Thiên Đạo nói hươu nói vượn! Không! Màn sáng này căn bản không phải Thiên Đạo gì cả! Đây chắc chắn là thủ đoạn của Vực Ngoại Thiên Ma! Tâm địa của nó thật đáng chết,
────────────────────
🔒 Nội dung đầy đủ chỉ dành cho thành viên VIP
Vui lòng nâng cấp tài khoản để đọc trọn vẹn chương này.
────────────────────
- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền