ItruyenChu Logo

[Dịch] Chưởng Môn Sư Thúc Không Phải Phàm Nhân

Chương 18. Tuyển nhận ký danh đệ tử

Chương 18: Tuyển nhận ký danh đệ tử

"Con ta thật sự bị Diệp Phong đánh bại bằng tay không sao?" Long Trấn Xuyên nhìn hai tên hộ vệ, trầm giọng hỏi.

"Vâng." Hai tên hộ vệ không dám giấu giếm, đồng thanh đáp.

"Nói rõ quá trình cụ thể xem."

"Diệp chưởng môn trên thân không có chút linh khí dao động nào, cũng không sử dụng thủ đoạn âm hiểm. Hắn chỉ dùng một bộ quyền pháp kỳ quái đã khiến tiểu công tử không chút sức chống trả."

"Quyền pháp gì?" Long Trấn Xuyên tò mò.

Hai tên hộ vệ nhìn nhau, thần sắc cổ quái đáp: "Chúng thuộc hạ chỉ nghe Diệp chưởng môn hô lên mấy chiêu thức tên gọi rất lạ như 'Bạch hạc lưỡng sí', 'Hư bộ lượng chưởng', 'Khom bước đá chân', 'Quay đầu móc' gì đó."

"Hư bộ lượng chưởng?" Long Trấn Xuyên nhíu mày, phất tay ra lệnh: "Được rồi, lui xuống đi!"

"Vâng."

Đợi hai người rời đi, Long Trấn Xuyên khẽ nheo mắt lại.

"Chỉ bằng vào nhục thân chi lực đã đánh bại con ta vốn có tu vi Luyện Khí ngũ trọng, thể phách của Diệp Phong này vô cùng mạnh mẽ, ít nhất cũng ngang ngửa với ta. Xem ra tu vi của người này không hề đơn giản."

"Mấy tên đệ tử Phiếu Miểu phái kia cũng luyện pháp thuật đến cảnh giới đại thành, viên mãn, tất nhiên phải có cao nhân chỉ điểm. Mà vị cao nhân này, chắc chắn chính là Diệp Phong."

"Phiếu Miểu phái ẩn giấu thật sâu!"

Theo ý của Long Trấn Xuyên, Diệp Phong nhất định đã phục dụng đan dược gì đó nên mới có thể che giấu hoàn mỹ linh khí trên người. Còn mục đích làm vậy là gì, hắn không đoán được. Nhưng có một điều hắn chắc chắn: Diệp Phong là một kẻ rất nguy hiểm!

Hơn nữa, sắp tới là thời điểm yêu vật hoành hành, Long gia không nên kết thù với một môn phái không rõ thực lực như Phiếu Miểu phái vào lúc này để tránh tổn thất. Thế là, Long Trấn Xuyên truyền xuống một mệnh lệnh:

"Phân phó xuống dưới, sau này thấy người của Phiếu Miểu phái thì tốt nhất nên đi vòng qua, tuyệt đối không được xảy ra xung đột, càng không thể đối đầu với họ."

Mệnh lệnh nhanh chóng truyền khắp Long gia. Tại một tòa thiên viện, thiếu niên tóc bạc lam đồng nghe được tin tức này liền chạy tới căn phòng ngủ tinh tế của mẫu thân mình. Hắn nói với người phụ nữ chừng ba mươi tuổi đang cắt giấy:

"Mẫu thân, con nghe nói có môn phái tên là Phiếu Miểu phái rất lợi hại, ngay cả Long gia cũng phải kiêng dè. Con muốn bái nhập môn phái đó."

Người phụ nữ ngẩng đầu, lộ ra gương mặt xinh đẹp nhưng có phần tái nhợt. Nàng cười khổ: "Ở lại Long gia không tốt sao?"

Thiếu niên nắm chặt nắm đấm: "Nhưng đại cữu không cho con tu luyện. Nếu không tu luyện, làm sao con biết được thân thế của mình?"

"Đại cữu làm vậy là để bảo vệ con. Hơn nữa, thân thế kia... con không biết vẫn tốt hơn." Người phụ nữ cúi đầu tiếp tục công việc.

Thiếu niên cắn môi, lẳng lặng lui khỏi phòng. Hắn tên Long Thiên Tinh, mang họ mẹ. Về phần cha hắn là ai, ngoài mẫu thân ra thì không ai trong Long gia biết rõ.

Long Thiên Tinh rất khao khát tu luyện để có thể rời khỏi Bạch Phù thành, đi xem thế giới phồn hoa bên ngoài, đồng thời tìm hiểu chân tướng về mình. Nhưng đại cữu Long Trấn Xuyên tuyệt đối không đồng ý. Hắn không muốn sống kiếp "chim chậu cá lồng" mất tự do như thế này mãi.

"Thế giới rộng lớn như vậy, ta muốn đi xem thử!"

Hắn khoác lên mình chiếc áo choàng, dùng bản lĩnh trèo tường luyện từ nhỏ, dễ dàng vượt qua tường vây Long gia vốn canh gác không quá nghiêm nghặt.

Tại quảng trường Bách Tông, Diệp Phong đang ngồi dưới nắng gắt. Đã một canh giờ trôi qua mà vẫn không có ai xin gia nhập Phiếu Miểu phái khiến hắn vô cùng sầu não.

Đây đã là ngày thứ tư. Chỉ còn ba ngày nữa là kết thúc kỳ khảo hạch. Hắn bắt buộc phải chiêu mộ thêm sáu ký danh đệ tử nữa, nếu không sẽ thất bại nhiệm vụ.

"Ta muốn gia nhập Phiếu Miểu phái." Một giọng nói non nớt vang lên.

Diệp Phong ngạc nhiên ngẩng đầu, cùng mọi người xung quanh nhìn về phía bóng dáng thấp bé đang khoác áo choàng.

"Đứa nhỏ này hình như chưa đến một mét rưỡi nhỉ?" Diệp Phong thầm nghĩ. Hắn đang ngồi trên ghế mà đứa trẻ kia vẫn phải ngẩng đầu mới nhìn thẳng được vào mặt hắn.

Tuy nhiên, gia nhập tông môn không xét chiều cao. Diệp Phong lập tức mở Linh nhãn quan sát, nhận thấy tim đối phương tự có linh khí dao động, thể phách và căn cốt đều rất khá. Hệ thống cũng không báo "không phù hợp", nghĩa là có thể thu nhận.

"Tên họ, ngày sinh, căn cốt, tu vi và lai lịch, báo qua một lượt đi." Diệp Phong lấy ra danh sách, nghiêm túc nhìn người đối diện. Hắn thấy tên nhóc này cứ cố cúi đầu che giấu khuôn mặt, nhưng thấp thoáng vẫn thấy được một gương mặt thanh tú với làn da trắng mịn.

"Hóa ra là một tiểu tử xinh trai..." Diệp Phong thầm đánh giá.

"Ta là Long Thiên Tinh, mười ba tuổi. Căn cốt... ta không rõ, hiện chưa có tu vi. Ta đến từ Long gia." Long Thiên Tinh nhỏ giọng đáp.

"Lại là người của Long gia!" Đám đông xung quanh xôn xao. Long Kỵ Thiên vừa bị Diệp Phong đánh một trận, chẳng lẽ Long gia lại phái nội ứng đến nhanh như vậy? Nhưng nội ứng kiểu gì mà lại vừa tới đã tự báo danh tính thế kia?

"Ngươi là người Long gia? Long Kỵ Thiên có quan hệ gì với ngươi?" Diệp Phong cũng kinh ngạc hỏi. Các đệ tử đứng cạnh cũng tò mò nhìn về phía hắn.

"Long Kỵ Thiên là biểu ca của ta." Long Thiên Tinh sợ Diệp Phong không thu nhận mình nên giọng nói run rẩy như tiếng muỗi kêu.

Nhưng ngay sau đó, một tiếng "phanh" vang lên, Diệp Phong đã dứt khoát đóng dấu lên danh sách.

"Ta là chưởng môn Diệp Phong. Từ hôm nay, ngươi là lục đệ tử của Phiếu Miểu phái. Đây là các sư huynh sư tỷ của ngươi: Thạch Lỗi, Hoắc Vân Kiệt, Lý Kiều Kiều và Mặc Oanh." Diệp Phong đứng dậy giới thiệu. Ngũ đệ tử Thư Hồng Vũ đang ở ngoài lịch luyện nên hắn tạm để trống vị trí đó.

"Chưởng môn thật sự bằng lòng thu nhận ta?" Long Thiên Tinh kích động ngẩng đầu lên.

Do ngẩng đầu quá nhanh, cộng thêm gió trên quảng trường lồng lộng thổi qua, chiếc mũ trùm đầu bị hất văng ra, lộ ra mái tóc dài màu bạc và đôi mắt lam kỳ lạ.

"Ồ!"

"Hóa ra là đứa cháu ngoại kia của Long gia!"

"Nghe nói hắn không phải nhân tộc thuần túy, là con của muội muội Long Trấn Xuyên với một nam tử dị tộc."

"Thảo nào Long gia không cho hắn tu luyện, chắc sợ hắn gây họa bên ngoài."

Tiếng bàn tán xôn xao không dứt. Mặc Oanh nhìn Long Thiên Tinh, khẽ nhíu mày. Trên đường đến Bạch Phù thành, nàng từng giao thủ với một nữ tử dị tộc, thực lực không phân cao thấp. Thạch Lỗi và những người khác thì chỉ tò mò chứ không hề có ý bài xích.

Long Thiên Tinh thực sự rất đáng yêu. Mái tóc bạc buộc gọn bằng một sợi dây đỏ thắt nơ, đôi mắt xanh thẳm như nước hồ. Nhưng lúc này, khi diện mạo bị bại lộ, đôi mắt ấy tràn đầy vẻ hoảng loạn.

"Đừng nhìn!" Hắn vội vàng đội lại mũ, lấy tay che mặt, chỉ dám nhìn trộm phản ứng của mọi người qua kẽ tay.