ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Cẩu Tại Tu Tiên Thế Giới Luyện Võ Trường Sinh

Chương 2. Võ phu ở thế giới tu tiên (2)

Chương 2: Võ phu ở thế giới tu tiên (2)

"Bắt đầu thôi." Hắn đặt giỏ trúc xuống, hít một hơi sâu không khí lẫn lộn mùi bụi đất và quặng mỏ, hai tay nắm chặt cuốc sắt, dốc toàn lực bổ mạnh vào vách đá.

Đùng!

Tiếng va chạm trầm đục vang vọng trong hang, lực phản chấn mạnh mẽ khiến hai cánh tay hắn tê rần. Đây là quặng Huyền Thiết, vách mỏ cứng như bàn thạch, Lục Lâm dốc hết sức cũng chỉ đào xuống được một mẩu đất đá bằng lòng bàn tay. Hắn không dám nghỉ tay, tiếp tục vung cuốc.

Mỗi ngày họ đều có định mức nhiệm vụ. Mỗi người phải nộp ba cân quặng Huyền Thiết đạt chất lượng. Nếu hôm đó không đủ thì phải bù vào những ngày sau, miễn sao sau một tháng, bình quân mỗi ngày đạt đủ ba cân là được. Nếu sau một tháng mà không đạt mức này, kết cục cũng là làm mồi cho Ma Lang.

Đùng! Đùng! Đùng! Những tiếng va đập đơn điệu và nặng nề tiếp tục vang lên trong không gian chật hẹp.

Nửa canh giờ trôi qua, mồ hôi đã thấm đẫm tấm áo thô của Lục Lâm. Toàn thân hắn rã rời, không còn chút sức lực, đành phải tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo để thở dốc.

"Tầm này mà có một cốc bia đá thì sảng khoái biết mấy..." Lục Lâm thầm than, không khỏi hoài niệm về cuộc sống ở Trái Đất. Khi đó, dù hắn cũng là phận "trâu ngựa" đi sớm về tối vì vài đồng bạc lẻ, nhưng ít ra còn có thời gian để thở. Sau giờ làm, hắn có thể hẹn vài người bạn đi uống bia, ăn đồ nướng, bàn luận chuyện trên trời dưới biển. Hay những lúc đêm khuya lướt điện thoại ngắm những bóng hồng xinh đẹp... Còn ở nơi này, bóng ma thần chết cứ đeo bám như dòi trong xương, khiến người ta không dám lười biếng dù chỉ một giây, chẳng có lấy một cơ hội để nghỉ ngơi.

Nghỉ một lát, hắn lại nghiến răng đứng dậy. Thêm nửa canh giờ nữa trôi qua trong sự đào bới khô khan.

Chát!

Một lớp đá bong ra, một luồng sáng màu trắng sữa dịu nhẹ bỗng đập vào mắt khiến tim Lục Lâm đập thình thịch!

"Đây là... linh thạch hạ phẩm?"

Tinh thần hắn đại chấn. Linh thạch hạ phẩm là vật cộng sinh hiếm thấy trong quặng Huyền Thiết, giá trị của nó vượt xa quặng sắt thông thường. Đào được một viên không chỉ có thể bù cho mười cân quặng Huyền Thiết mà còn được thưởng thêm bạc trắng. Đây là lần đầu tiên Lục Lâm nhìn thấy nó trong suốt năm ngày qua.

Hắn nín thở, cẩn thận đào dọc theo mạch đá xung quanh viên linh thạch. Chẳng bao lâu sau, một viên tinh thạch màu trắng sữa, to cỡ hạt nhãn với hình thù không cố định đã nằm gọn trong lòng bàn tay hắn. Bên trong tinh thạch có thể thấy rõ những tạp chất như làn sương mù, chính những tạp chất này khiến nó bị xếp vào loại "hạ phẩm". Còn loại linh thạch thực thụ tinh khiết không tì vết trong truyền thuyết thì giá trị thật khó mà đong đếm.

"Phát hiện năng lượng linh tính đẳng cấp thấp, có thể quy đổi thành một tháng khổ tu, có đồng ý quy đổi không?"

Một dòng thông tin bất ngờ hiện lên trong tâm trí Lục Lâm, không báo trước.