ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Bắt Quỷ Hai Mươi Năm, Ta Tiến Nhập Kinh Dị Trò Chơi

Chương 2. Hệ thống đầu cơ trục lợi bắt quỷ (2)

Chương 2: Hệ thống đầu cơ trục lợi bắt quỷ (2)

Lâm Thần liếc nhìn người này, chợt nhớ ra đây chính là kẻ hắn vừa tiện tay cứu được khi lên tầng năm. Hắn mỉm cười nói: "Đã bị tôi tiêu diệt rồi, bệnh viện của các ông có thể hoạt động lại bình thường."

Vị viện trưởng hói đầu nghe vậy liền vui mừng khôn xiết: "Tiểu huynh đệ thật không đơn giản, đúng là cao nhân! Cả tháng nay, tầng năm liên tục có ba nhân viên y tế tử vong, cái chết thảm lắm! Ai cũng bảo tầng năm có thứ không sạch sẽ. Tôi vốn chẳng tin trên đời có quỷ, không ngờ hôm nay không chỉ gặp quỷ mà còn được diện kiến đại sư như ngài, thật là mở mắt quá!"

Lâm Thần đang mải nghĩ chuyện về nhà nghiên cứu công pháp nên hơi lơ là, chỉ nghe loáng thoáng vài câu, chợt ngẩn ra hỏi: "Mở mắt? Vừa rồi con quỷ kia khai nhãn cho ông à?"

"..."

Vị viện trưởng suýt nữa nghẹn họng. Cái gì mà khai nhãn, lỗ tai cậu thanh niên này bị làm sao vậy?

Y lấy lại bình tĩnh, nói tiếp: "Tiểu huynh đệ, cậu đã giải quyết đại phiền toái cho bệnh viện chúng tôi, chúng tôi phải cảm ơn cậu một phen. Huống hồ cậu lại cứu mạng tôi, tôi họ Hách, là viện trưởng ở đây. Sau này có nhu cầu gì cứ việc lên tiếng."

"Cảm ơn thì khỏi, có thù lao là được rồi."

Hách viện trưởng suýt nữa không thở nổi. Cao nhân thời nay đều hành sự kiểu này sao? Nếu không phải tận mắt chứng kiến thanh niên trước mặt một tay cầm roi da, một tay xách ghế băng đánh con quỷ thanh y chạy trối chết, y đã tưởng mình gặp phải kẻ lừa đảo.

Hách viện trưởng ngập ngừng: "Thù lao thì có, nhưng phải làm đơn xin cấp trên, mà chuyện này khá phiền phức. Dù sao chuyện nháo quỷ đối với người khác cũng quá mức hoang đường."

Xin cấp trên sao? Lâm Thần lắc đầu: "Vậy thì thôi, tôi không thích rình rang. Ngoài ra, Hách viện trưởng nhớ giữ kín chuyện này, tốt nhất đừng để người thứ ba biết."

Hắn không muốn để lộ sự đặc biệt của mình. Mười mấy năm qua, thỉnh thoảng cũng có người vô tình chứng kiến hắn bắt quỷ, nhưng sau khi được hắn "thảo luận hữu hảo", toàn bộ đều giữ kín như bưng. Có một hai kẻ cứng đầu thì hắn dùng "nước nghe lời" rút từ hệ thống để cưỡng ép xóa sạch ký ức của đối phương.

Hách viện trưởng liên tục gật đầu. Loại người lăn lộn trong xã hội nhiều năm như y vốn rất hiểu chuyện: "Tôi hiểu, đây mới đúng là phong phạm của cao nhân. Yên tâm, tôi bảo đảm ngay cả vợ con cũng không nói nửa lời. Có điều, nếu không xin kinh phí thì tôi chỉ có thể gửi ngài chút thù lao cá nhân, tuy không nhiều lắm. Hiện tại tiền riêng của tôi chỉ có 5002 tệ."

"5002 tệ? Đủ rồi!" - Lâm Thần thầm nghĩ, số tiền này đủ cho hắn tiêu xài gần nửa năm!

Hai người quét mã kết bạn rồi trao đổi phương thức liên lạc. Lâm Thần nhận 5000 tệ, còn để lại 2 tệ cho Hách viện trưởng mua nước uống. Hắn cười ha hả chào từ biệt, đồng thời cất lọ "nước nghe lời" vào không gian hệ thống.

Một lát sau, Lâm Thần kiểm tra số dư trong tài khoản đã lên tới 5250 tệ, lòng đầy hân hoan lững thững đi về nhà.

Sau khi Lâm Thần rời đi, Hách viện trưởng gọi mấy nhân viên bảo an đi lên tầng năm khu nội trú. Lần này, cảm giác âm u trước đó đã hoàn toàn biến mất. Ánh đèn trở nên sáng sủa, không khí trong lành hơn, và hệ thống giám sát vốn hỏng hóc bấy lâu nay cũng đã hoạt động trở lại. Đến lúc này, Hách viện trưởng mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.

Đuổi mọi người đi xong, y nhìn lại điện thoại. Nickname của người bạn mới là "Ta, ban ngày ban mặt!", ảnh đại diện là một thanh niên với nụ cười tỏa nắng. Trong phần lịch sử trò chuyện vẫn còn dòng thông báo chuyển khoản 5000 tệ.

Hách viện trưởng lặng lẽ xóa lịch sử chuyển khoản, không nhịn được lẩm bẩm: "Thật là mở rộng tầm mắt... phi!"