ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Bắt Đầu Triệu Hoán Hồi Kinh, Đánh Dấu Lục Địa Thần Tiên

Chương 9. Đánh dấu mới, Luận Kiếm đại hội

Chương 9: Đánh dấu mới, Luận Kiếm đại hội

"Cái gì! Thiên Hoành Nhất Thụ!"

Trương Chấn Sơn sắc mặt đại biến, như lâm đại địch, vội vàng thối lui.

Thiên Hoành Nhất Thụ, người sáng lập Chí Tôn Điện Đường, nghe đồn y từng là sát thủ xuất chúng nhất của Tử Thần Điện, không rõ vì nguyên nhân gì lại mưu phản tổ chức.

Cái danh Thiên Hoành ý chỉ vô số thi thể gục ngã ngang dọc dưới tay y, còn Nhất Thụ chính là hình ảnh y sừng sững đứng trước đống xác chết ấy.

Chúng sinh tử như thiên hoành, duy ta bất diệt thị nhất thụ!

Câu nói này ngụ ý rằng, chỉ cần y ra tay, ngoại trừ y có thể sống sót, tất cả những người còn lại đều phải chết!

Thế nhưng ngay khi Trương Chấn Sơn vừa lùi lại, một thanh sắc kiếm đã âm thầm xuất hiện ngay cổ lão. Thiên Hoành Nhất Thụ chẳng biết từ lúc nào đã hiện thân ở phía sau.

Cánh tay y nhẹ nhàng vạch một đường.

Xoẹt!

Tiếng lưỡi kiếm sắc bén cắt đứt da thịt vang lên, Trương Chấn Sơn kinh hãi nhìn thấy phía dưới có một cái xác không đầu giống hệt mình, còn đầu của lão thì đã bay vút lên không trung.

Lão chết rồi sao? Tại sao không cảm thấy đau đớn?

Phốc!

Mãi đến khi thủ cấp của Trương Chấn Sơn rơi xuống đất, máu từ cổ lão mới phun ra cao tới mấy trượng.

"Phụ thân!"

Trương Nhược Hi vung tay gạt đi kiếm của một tên sát thủ, ôm lấy đầu Trương Chấn Sơn, gương mặt tràn đầy vẻ bi thương. Nàng đưa ánh mắt oán độc nhìn về phía Trần Trường An.

"Ngươi thật lòng dạ độc ác! Chúng ta chẳng qua chỉ muốn bắt ngươi để áp chế Đại Càn hoàng triều! Vậy mà ngươi lại giết phụ thân ta!"

Nghe những lời lẽ nực cười ấy, Trần Trường An nheo mắt lại: "Chẳng qua chỉ muốn bắt ta..."

Điều này khiến hắn nhớ đến một câu nói ở kiếp trước: Hắn ta chẳng qua chỉ muốn cưỡng bức ngươi, vậy mà ngươi lại cắt đứt mạng căn của hắn, thật là quá đáng!

"Như vậy đã coi là tàn nhẫn sao?"

Hưu! Hưu! Hưu!

Trần Trường An khẽ búng ngón tay, từng đạo kình khí bắn ra, chuẩn xác xuyên qua mi tâm từng người của Thần Tượng Tông, tước đoạt sinh mệnh của bọn họ.

"Mỗi người đều phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Đây chính là kết cục của bọn họ!"

Trần Trường An bình thản chứng kiến tất cả.

Một lát sau, bên trong đại điện chỉ còn lại mình Trương Nhược Hi đang ôm đầu cha mình khóc rống. Ngay cả sát thủ Huyết Y Sát Hầu của tổ chức Thiên Sát cũng đã bị giết từ lúc nào. Trước khi chết, gương mặt ả vẫn còn nguyên vẻ không thể tin nổi. Ả không ngờ một sát thủ xếp hạng bốn mươi chín trên Địa Bảng như mình lại chết lặng lẽ tại nơi này.

Cộp! Cộp! Cộp!

Cả đại điện chỉ còn lại tiếng bước chân của Trần Trường An. Nhìn hắn từng bước tiến lại gần, Trương Nhược Hi run rẩy sợ hãi:

"Tại sao ngươi không sao? Ngươi rõ ràng đã uống nhiều Diệt Nguyên Tán như vậy..."

Diệt Nguyên Tán không phải kịch độc, nhưng kẻ uống vào sẽ mất hết công lực, gân cốt rã rời. Thế nhưng lúc này Trần Trường An rõ ràng hoàn toàn bình thường.

Trần Trường An không trả lời, hắn chỉ nhìn Trương Nhược Hi rồi hỏi: "Kẻ đứng sau là ai?"

"Ha ha!!"

Nghe câu hỏi của hắn, Trương Nhược Hi vốn đang sợ hãi bỗng trở nên điên cuồng: "Ngươi đừng hòng mong chờ có được bất kỳ tin tức hữu dụng nào từ ta! Ta sẽ không nói gì hết!"

Nàng nghĩ rằng chỉ cần mình không mở miệng, Trần Trường An sẽ không giết nàng. Thế lực sau lưng nhất định sẽ có cơ hội cứu nàng ra ngoài. Đợi đến ngày đó, nàng thề sẽ khiến Đại Càn hoàng triều phải nợ máu trả bằng máu.

Thiên Hoành Nhất Thụ như một bóng ma hiện ra bên cạnh Trần Trường An, trầm giọng hỏi: "Vương gia, có cần thuộc hạ ra tay không?"

Giọng nói của y khiến Trương Nhược Hi căng cứng cả người, cảm giác như rơi vào hầm băng. Thủ đoạn của sát thủ không chỉ nằm ở việc giết người, mà còn ở chỗ khiến con mồi phải nếm trải nỗi sợ hãi tột cùng. Dù vậy, nàng vẫn cố tỏ ra kiên định dù cơ thể đã run rẩy không ngừng.

Ngay lúc Trương Nhược Hi đang thắc thỏm không yên, Trần Trường An lại hời hợt nói:

"Không cần! Việc biết kẻ đứng sau là ai có quan trọng với ta không?"

"Giết đi!"

Thiên Hoành Nhất Thụ thoáng ngẩn người, sau đó liền bừng tỉnh đại ngộ. Quả thực, đối với một Trần Trường An có tu vi mà ngay cả y cũng không nhìn thấu, điều đó hoàn toàn không quan trọng. Bất kể kẻ đứng sau là ai, chỉ cần dám lộ diện thì kết cục chỉ có một: Chết!

"Cái gì?"

Trương Nhược Hi trợn tròn mắt, không thể tin nổi. Trần Trường An muốn giết nàng? Hắn không muốn biết kẻ chủ mưu sao?

Nàng không thể chết! Nàng chết rồi thì làm sao báo thù được!

"Không! Ngươi không được giết ta, ta biết kẻ đứng sau là ai, còn biết cả kế hoạch tiếp theo của bọn họ nữa!"

Trương Nhược Hi vội vã kêu lên, đoạn lấy từ trong ngực ra một vật: "Đúng rồi! Ta còn có Kiếm Lệnh! Chỉ cần ngươi không giết ta, tất cả đều là của ngươi!"

Thiên Hoành Nhất Thụ liếc nhìn Trần Trường An, thấy hắn không có bất kỳ phản ứng nào.

Phập!

Hàn quang loé lên, thanh lợi kiếm trong tay Thiên Hoành Nhất Thụ dường như chưa hề cử động.

"Ngươi... ngươi..."

Trương Nhược Hi bịt lấy vệt máu trên chiếc cổ trắng ngần, chỉ tay về phía Trần Trường An, sinh cơ dần dần tiêu tán. Đến tận lúc chết, nàng vẫn không hiểu nổi tại sao hắn lại không muốn biết kẻ đứng sau là ai. Nếu đã không muốn biết, tại sao lúc nãy hắn còn hỏi? Chẳng lẽ chỉ là thuận miệng hỏi chơi?

Sự thật đúng là vậy, Trần Trường An chỉ tùy ý hỏi một câu. Với một vị Lục Địa Thần Tiên như hắn, bất kể kẻ đứng sau là ai, dù là vị chí cao vô thượng của Đại Càn, hắn cũng chẳng hề e ngại. Những kẻ dám ra tay với hắn đều chỉ có một kết cục duy nhất. Nếu có kẻ định dùng điều này để uy hiếp hắn, đó quả là chuyện viễn vông.

Loảng xoảng!

Khi thi thể Trương Nhược Hi ngã xuống, tấm Kiếm Lệnh trong tay nàng cũng rơi trên mặt đất. Đúng lúc này, khi Trần Trường An định rời đi, âm thanh của hệ thống lại vang lên trong đầu hắn.

【 Đinh! Nhiệm vụ đánh dấu mới đã cập nhật, mời ký chủ đến Kiếm Các tại Chú Kiếm thành để thực hiện! 】

"Đến Kiếm Các của Chú Kiếm thành sao?"

Trần Trường An nhìn tấm Kiếm Lệnh dưới đất, tâm niệm vừa động, vật đó đã nằm gọn trong tay hắn. Hắn xoay nhẹ tấm lệnh bài, trầm tư suy nghĩ.

"Vương gia, ngài muốn tham gia đại hội Luận Kiếm tại Kiếm Các sao?" Trần Thiên Cương thấy hắn cầm Kiếm Lệnh, khẽ tiếng hỏi.

"Dù sao cũng đang rảnh rỗi, vậy thì tiện đường đến Kiếm Các xem thử vậy." Trần Trường An đáp một cách tùy ý.

Trần Thiên Cương lại đầy vẻ lo lắng: "Vương gia! Suốt quãng đường này chúng ta đã gặp bao nhiêu lần ám sát rồi, hay là chúng ta trực tiếp hồi kinh cho ổn thỏa?"

"Ha ha! Tiểu Thiên, ngươi không biết rằng đích đến tuy quan trọng, nhưng phong cảnh ven đường cũng rất mỹ lệ hay sao?"

Dứt lời, Trần Trường An thong thả bước ra ngoài. Đến cửa, hắn nhẹ giọng nói: "Không biết hậu sự của những người kia thế nào rồi?"

Hắn quay sang nhìn Thiên Hoành Nhất Thụ: "Chúng ta là người tốt, không phải ác nhân. Hãy đào hố chôn cất bọn họ tử tế, đừng để họ phải phơi xác ngoài hoang dã."

Nhìn đám thi thể đầy đất, Thiên Hoành Nhất Thụ có chút cạn lời. Y định nói rằng "mồ mả bọn họ đều yên ổn cả rồi" nhưng lại thôi, chỉ lẳng lặng chỉ huy người khác vùi lấp thi thể rồi nhanh chóng đuổi theo dấu chân hắn.