Chương 44: Giáo chủ Giáo đình —— Khắc Luân Đức
Bors không hề quay lại nhìn hắn, ngược lại tập trung tinh thần chăm chú quan sát vầng huyết nguyệt kia.
Đến một thời điểm nhất định, năng lượng trong huyết nguyệt dường như đã đạt tới giới hạn rồi dừng lại. Huyết ảnh chậm rãi giơ cánh tay lên, chỉ cần hắn hạ tay xuống, nguồn năng lượng kinh khủng kia sẽ trong nháy mắt san phẳng tất cả sinh vật xung quanh, dù là cửu giai như Bors cũng chắc chắn phải chết.
“Tạm biệt, lũ sâu kiến.”
Ngay vào lúc này! Bors hướng về phía bầu trời giận dữ quát lớn:
“Lão già kia, còn không mau ra tay! Ngươi định nhìn chúng ta chết hết hay sao!”
Hửm? Vẫn còn cao thủ?
Mọi người không kìm được mà ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy vầng huyết nguyệt vốn đang tích súc năng lượng đột nhiên như chịu phải tác động nào đó, bắt đầu mờ nhạt dần.
“Ồ, có người đang công kích kết giới của ta? Là ai?”
Răng rắc!
Bầu trời huyết sắc trong khoảnh khắc chằng chịt vết rạn, huyết ảnh còn chưa kịp phản ứng, toàn bộ kết giới Huyết Nguyệt đã ầm vang vỡ vụn. Ánh mặt trời vàng rực rỡ chiếu rọi lên người mọi người, cùng lúc đó, một giọng nói già nua có chút ngượng ngùng vang lên:
“Ha ha, ta thấy ngươi đang đánh đến nhiệt huyết sôi trào, không đành lòng cắt ngang mà thôi. Bors, từ bao giờ mà ngay cả một hình chiếu của Ngạo Mạn Chi Tọa ngươi cũng đánh không lại vậy?”
Thanh âm này là ai? Thánh Nữ cùng những giáo viên thần thánh khác kinh ngạc nhìn về một hướng. Ở đó, một lão giả mặc giáo phục màu vàng, đầu đội giáo quan màu trắng đang đứng lơ lửng trên không trung.
“Gia gia! (Giáo chủ đại nhân!)”
“Đạo sư, vị này là ai?” Sở Từ hỏi.
“Hắn? Ngươi không biết lão gia hỏa này sao? Cũng đúng, dù sao ngươi cũng vừa tới « Thần Vực ». Để ta giới thiệu, lão già này chính là đương đại Giáo chủ của Thần Thánh Giáo Đình tại Thự Quang Thành —— Khắc Luân Đức. Tuy không muốn thừa nhận, nhưng thực lực của hắn đúng là trên ta một bậc.” Bors nói với Sở Từ.
Thân ảnh Khắc Luân Đức chậm rãi bay đến trước mặt huyết ảnh, hai người đứng đối diện nhau trên bầu trời cao.
“Ngạo Mạn Chi Tọa, không ngờ năm đó cụp đuôi chạy trốn mà giờ đây ngươi đã nhanh chóng xuất hiện làm loạn như vậy.”
Vừa dứt lời, những chùm sáng đỏ tươi như mưa rơi trút xuống Khắc Luân Đức, nhưng lại bị một tầng vòng bảo hộ màu vàng bên ngoài cơ thể lão nhẹ nhàng ngăn cản.
“Đòn tấn công yếu ớt thế này thật không giống phong cách của ngươi chút nào.” Khắc Luân Đức thản nhiên nói.
Huyết ảnh không để lộ biểu cảm trên mặt, nhưng Sở Từ cảm thấy tâm trạng của đối phương chắc chắn đang rất tồi tệ.
“Thừa dịp lúc Huyết Nguyệt đang súc tích lực lượng mà phá hủy kết giới, khiến đạo hình chiếu này của ta tiêu hao gần hết năng lượng, Thần Thánh Giáo Đình các ngươi vẫn hèn hạ như vậy.”
“Ha ha, so với việc các ngươi dùng tin giả lừa gạt cao tầng Giáo đình đến đây, chút chuyện này thật không đáng nhắc tới.”
Hai người cứ thế giằng co, chính vào lúc Sở Từ tưởng rằng bọn họ sẽ ra tay thì huyết ảnh đột nhiên lên tiếng:
“Chúng ta sẽ còn gặp lại.”
Để lại một câu nói, huyết ảnh tan biến theo gió.
“Hả? Hắn cứ thế mà chạy sao?”
“Nói nhảm, ngươi nghĩ một tên bát giai đỉnh phong hiến tế có thể cung cấp bao nhiêu năng lượng? Kẻ này chỉ là một đạo ánh mắt nhìn xuống của bản thể, thực lực cùng lắm chỉ là cửu giai đỉnh phong. Ngạo Mạn Chi Tọa thật sự khủng bố hơn thế này nhiều, dù là lão gia hỏa kia đứng trước mặt hắn cũng chỉ như sâu kiến mà thôi.” Bors tức giận lườm Sở Từ một cái.
“Bors, ta vừa xuống tới nơi đã nghe thấy ngươi nói xấu ta rồi.” Khắc Luân Đức mỉm cười bay xuống.
“Ta chỉ nói thật thôi, lão gia hỏa.”
“Chao ôi, ta biết, nhưng ngươi cũng không thể nói như vậy trước mặt hậu bối chứ, dù sao cũng phải nể mặt ta một chút. Nhớ năm đó chúng ta cũng từng...”
“Gia gia!”
Hai người đang định đấu khẩu thì Thánh Nữ tóc vàng vội vàng chạy tới ôm chầm lấy Khắc Luân Đức.
“Là con sao, Mina của ta.” Biểu cảm của Khắc Luân Đức lập tức trở nên ôn nhu, lão đưa đôi bàn tay già nua chậm rãi vuốt ve mái tóc thiếu nữ. Chỉ là trong đôi mắt thương tang ấy, Sở Từ dường như đọc được một chút cảm giác áy náy.
“Tiểu gia hỏa, ngươi đừng nghĩ lão già này là người tốt. Thật ra hắn vẫn luôn biết đại bộ đội của Giáo đình bị vây ở đây, với thực lực của hắn thì cứu người dễ như trở bàn tay, vậy mà hắn nhất quyết không ra tay, ngược lại còn làm phiền đến lão già này.” Bors nhắc nhở Sở Từ.
“Hả? Tại sao? Ta thấy quan hệ của hai người họ rất tốt mà?”
“Đương nhiên là bởi vì...”
“Đủ rồi! Bors, để ta tự giải thích.” Khắc Luân Đức ngắt lời, ánh mắt đầy áy náy nhìn về phía Mina bên cạnh.
“Thân là Giáo chủ của Thần Thánh Giáo Đình, nếu không có chuyện gì quá trọng đại, ta tuyệt đối không thể rời khỏi Thự Quang Thành. Giáo đình phải có ta trấn thủ, đây là quy tắc, cũng là gông xiềng. Trong mắt người đời, Giáo chủ là nhân vật cao cao tại thượng, nhưng trong mắt ta, ta chỉ là một người ông vô năng, ngay cả tôn nữ cũng không bảo vệ tốt.”
“Cảm ơn tiểu hữu đã thay ta bảo vệ con bé, cũng cảm ơn lão bằng hữu.” Khắc Luân Đức cúi người thật sâu với hai người.
“Gia gia...”
“Hừ, ta lười tiếp nhận lời cảm ơn của ngươi, chỉ cần đừng có chết trước ta là được.” Bors quay mặt đi chỗ khác.
“Thôi, tính tình ngươi vẫn như cũ. Chuyện ở đây đã kết thúc, chúng ta cũng nên rời khỏi đây thôi.” Khắc Luân Đức lắc đầu bất lực.
“Chờ một chút gia gia, cho con chút thời gian để dẫn độ bọn họ.”
“Chuyện này... Được rồi.”
Mina nghe xong liền vội vàng đi đến rìa chiến trường, hai tay chắp lại trước ngực. Một luồng kim quang nhu hòa tỏa ra từ cơ thể nàng khiến người ta cảm thấy ấm áp, mái tóc vàng tung bay dưới ánh mặt trời rực rỡ đến lóa mắt. Sở Từ đứng bên cạnh nhìn đến ngẩn ngơ.
Thấp thoáng trên chiến trường, từng đạo bóng người màu vàng liên tục xuất hiện.
“Đây chính là dẫn độ sao? Cũng là thứ gọi là siêu thoát người chết?”
“Ha ha ha, tiểu gia hỏa, ngươi nói vậy cũng đúng. Hiện tại việc dẫn độ của Giáo đình quả thực không khác gì siêu thoát cho người đã khuất.”
“Đạo sư, nghe lời của ngài thì dường như trước kia việc dẫn độ còn có ý nghĩa khác?”
Lúc này, Khắc Luân Đức lên tiếng:
“Không sai, từ rất lâu về trước, tương truyền nếu được Thánh Nữ của Thần Thánh Giáo Đình dẫn độ, con người sẽ có cơ hội tiến về Thiên quốc của thần minh để đạt được sự vĩnh sinh. Đó là lý do vì sao Thánh Nữ là biểu tượng quan trọng nhất của Giáo đình. Nhưng giờ đây, Thần minh đã biến mất hàng vạn năm, việc dẫn độ cũng chỉ giúp linh hồn cảm thấy một chút ấm áp, ngoài ra không còn tác dụng nào khác.”
Đang nói, lông mày Khắc Luân Đức đột nhiên nhíu lại, kim quang trong mắt lóe lên. Trước đó khi Mina chưa sử dụng sức mạnh, lão vẫn chưa nhận ra, nhưng lúc này lão chợt phát hiện trên người cháu gái mình dường như đang thiếu mất thứ gì đó.
Là cái gì? Chờ đã, không lẽ nào!
Nghĩ đến điều gì đó, mắt lão lập tức trợn tròn. Ngay lúc này việc dẫn độ cũng kết thúc, những bóng người màu vàng trên chiến trường hoàn toàn tiêu tán.