ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Ám Khư Lê Minh

Chương 6. Điều khiển (2)

Chương 6: Điều khiển (2)

David hiển nhiên không tin. Hắn sờ vào những khối cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay mình, lại nhìn sang cánh tay thon gọn của Trang Phàm, vẻ mặt đầy hoài nghi.

"Tùy ngươi, để ta đo thử xem sao."

David cầm thiết bị quét hình sau lưng Trang Phàm. Khi cúi đầu xác nhận trị số, ánh mắt hắn bỗng trở nên phức tạp: "Nồng độ Quỷ Vụ bằng không... Tiểu tử ngươi, quả nhiên là Ma thám."

Trang Phàm lần thứ hai nghe thấy danh xưng này, liền hỏi lại: "Cho nên, những người có thể miễn dịch Quỷ Vụ đều được gọi là Ma thám?"

"Không sai chút nào. Những người sinh ra ở thời đại này không một ai là Ma thám cả, đều phải tìm kiếm từ những người Công Nguyên các ngươi."

"Các ngươi thiên tân vạn khổ tìm Ma thám để làm gì? Sau đó thì sao?" Trang Phàm thực chất là muốn dò hỏi xem kết cục của bản thân sẽ ra sao.

David không đáp lời. Hắn tháo bộ móng vuốt thép đã hỏng xuống, sau đó thuận tay chỉnh lại quần áo xộc xệch cho Trang Phàm, còn vỗ vỗ bụi đất trên vai y, thái độ so với lúc trước đã tốt hơn rất nhiều.

Trang Phàm thầm nghĩ, y phát hiện chỉ cần đám người này tỏ thái độ tốt với mình thì chắc chắn chẳng có chuyện gì hay ho.

"Lão ca, sao không nói gì?"

"Yên tâm đi, khẳng định là chuyện tốt. Tiểu tử ngươi sau này sẽ là nhân vật tầm cỡ, ta còn phải dựa dẫm vào ngươi nhiều."

Nhưng ánh mắt gần như không giấu nổi vẻ thương hại của David khiến Trang Phàm thực sự không tài nào tin nổi lời hắn nói.

Đột nhiên, Trang Phàm cảm thấy trong phủ tạng dường như có một luồng dị vật, kích cỡ chừng nắm tay. Thuận theo cảm giác, y có thể "phán đoán" rõ ràng đó là một đoàn Quỷ Vụ, hơn nữa còn là Hắc Vụ nồng độ cao nhất.

Điều quan trọng nhất là y phảng phất như mở được thiên nhãn, có thể "quan sát" thấy sự tồn tại của đoàn Hắc Vụ này, biết rõ thể tích, hình dạng cùng những biến hóa tinh vi về nồng độ của nó. Điều này thật sự nằm ngoài mọi quy luật thông thường.

Trang Phàm không hành động thiếu suy nghĩ, y liếc nhìn đám người David, xác nhận không ai phát hiện ra sơ hở của mình. Nếu Ma thám có thể miễn dịch Quỷ Vụ, vậy đoàn Hắc Vụ này từ đâu mà có? Phải chăng là lúc ở trong sơn động đã bị hút vào?

Đoàn Hắc Vụ này có nồng độ cực cao, dù đang nằm trong phạm vi bao phủ của thiết bị Khu Vụ cũng không hề có dấu hiệu bị suy giảm. Khi y thử dùng ý thức tiếp cận để "cảm nhận", trong đầu chợt nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ: mình có thể điều khiển được nó.

Nghĩ là làm, Trang Phàm nín thở ngưng thần. Quả nhiên ý niệm vô cùng thông suốt, Hắc Vụ thực sự di chuyển chậm rãi theo ý nghĩ của y, từ phủ tạng dời đến dưới lớp da, tựa như đã được ban cho sinh mệnh. Sau nhiều lần xác nhận, dù tốc độ di chuyển còn chậm nhưng Hắc Vụ hoàn toàn tuân theo chỉ dẫn, phảng phất như đã trở thành một phần cơ thể y.

Y vờ như tình cờ hỏi: "Lão ca, nếu bị Hắc Vụ nhập thể, có cách nào loại bỏ không?"

David liếc nhìn y một cái: "Hắc Vụ nhập thể? Vậy thì coi như xong đời. Đời này chỉ có thể thành thành thật thật ở trong phạm vi đèn Khu Vụ, một bước cũng không được rời đi, bằng không chắc chắn sẽ bị nhiễu sóng."

"Thật sự không có cách nào sao?"

"Có thì có, đến nằm trong khoang Khu Vụ kia kìa." David bĩu môi, "Mười vạn khối một đợt trị liệu, sáu ngày là có thể giải quyết xong cho ngươi."

"Khoang Khu Vụ?"

"Phải, một cái máy sắt chuyên cắt tiết quỷ nghèo." David lắc đầu tự giễu, "Lão tử liều mạng bao nhiêu năm nay cũng mới tích cóp được mười lăm vạn. Quỷ nghèo mà bị Hắc Vụ nhiễm vào thì tốt nhất là biến ra ngoài dã ngoại đi, không cứu nổi đâu."

"Vậy ra mình vẫn còn có thể cứu..." Trang Phàm cuối cùng cũng hỏi đến điểm mấu chốt: "Nếu dùng ý chí lực thật mạnh, có thể ép Quỷ Vụ ra khỏi cơ thể không?"

David ngẩn người, ngữ khí hiếm khi trở nên nghiêm túc: "Đám Ma thám các ngươi vốn đã miễn dịch tự nhiên với Quỷ Vụ rồi, đừng có hỏi mấy câu ngớ ngẩn như thế nữa, ta nghe mà thấy ngại thay."

Trang Phàm gật đầu, không đáp lại nữa. Kết hợp với những phân tích trước đó, y cơ bản xác định được năng lực điều khiển Quỷ Vụ của mình là độc nhất vô nhị. Đây là một bí mật có thể gây họa sát thân, tuyệt đối không được để ai phát hiện.

Y vốn dĩ đã gặp rắc rối vì thân phận "Ma thám", nếu lộ thêm khả năng này, tình cảnh sẽ càng thêm nguy hiểm. Nghĩ đến đây, Trang Phàm bắt đầu suy tính xem năng lực này có thể mang lại lợi ích thực tế gì cho mình.

Vừa đi đường, Trang Phàm vừa âm thầm nghiên cứu trong cơ thể. Rất nhanh, y đã có thể nhào nặn Hắc Vụ thành nhiều hình dạng đơn giản, thậm chí chỉ cần y muốn, Hắc Vụ có thể thoát ra ngoài bất cứ lúc nào.

Còn có thể làm được đến mức nào nữa?

Trang Phàm suy nghĩ một chút, quyết định thử mở rộng thể tích của Hắc Vụ. Theo ý niệm, Hắc Vụ cấp tốc bị pha loãng thành Ám Vụ. Khi thể tích liên tục tăng lên, nồng độ cũng mỏng manh dần, cuối cùng trở thành dạng khói nhạt, tương tự như quá trình hơi nước hóa.

Làn khói này vẫn có thể tiếp tục mở rộng cho đến khi gần như không thể "quan sát" được nữa, đồng thời dưới tác động làm sạch của thiết bị Khu Vụ, nó bắt đầu tan biến từng chút một.

Trang Phàm lộ vẻ suy tư. Xem ra đèn Khu Vụ chỉ có thể đối phó với khói nhạt và Ám Vụ, còn với mức độ cao hơn thì chẳng có tác dụng gì. Ngay lúc đó, y lóe lên một ý tưởng táo bạo: Nếu mình đã điều khiển được Quỷ Vụ, liệu có thể đánh nó vào trong cơ thể kẻ thù để gia tốc quá trình nhiễu sóng của bọn chúng hay không?

Mạch suy nghĩ thông suốt, y thấy phương án này hoàn toàn khả thi. Theo lời David, nếu Hắc Vụ nhập thể mà không can thiệp, chỉ cần mười phút là con người sẽ biến thành quái vật. Vì vậy, để đòn tấn công hiệu quả, nhất định phải dùng Hắc Vụ nồng độ cao nhất.

Trang Phàm tiếp tục thử nghiệm, thu gom làn khói đang tán loạn lại thành Ám Vụ, rồi từ Ám Vụ ngưng tụ thành một đoàn Hắc Vụ nhỏ. Trong cảm giác của y, đoàn Hắc Vụ này dường như vẫn có thể tiếp tục nén nhỏ lại nếu y muốn. Nếu nâng nồng độ Hắc Vụ lên đến cực hạn rồi đánh vào người đối phương, thời gian nhiễu sóng có lẽ sẽ rút ngắn xuống chỉ còn một hai phút.

Nhưng đúng lúc này, sự cố xảy ra.

"Tê ——"

Một cơn đau đầu dữ dội ập đến như sóng thần. Trang Phàm cảm thấy trước mắt mờ mịt, hai tai vang lên những tiếng thì thầm rít gào sắc nhọn, trái tim đập loạn xạ không ngừng. Chỉ trong thoáng chốc, cả người y vã mồ hôi đầm đìa, bước chân lảo đảo gần như không nhấc nổi.